Thương trường phơi bày gánh nặng nhanh chóng. Một thỏa thuận đổ vỡ. Một nhà lãnh đạo đáng tin cậy rời đi. Các con số sụt giảm. Hội đồng quản trị muốn có câu trả lời liền ngay. Đội ngũ nhân viên đổ dồn ánh mắt về phía bạn, cố dò xét từng biểu cảm trên gương mặt. Về đến nhà, áp lực không hề thuyên giảm. Những quyết định đang chờ. Các cuộc trò chuyện còn dang dở. Và đâu đó giữa tất cả những điều ấy, một suy nghĩ len lỏi vào tâm trí và sẽ không rời đi: Điều này là quá sức đối với tôi.
Khoảnh khắc đó cho bạn biết điều gì đó. Không chỉ về tình huống hiện tại, mà về chính những gì bạn đang tin tưởng. Chúng ta cho rằng gánh nặng quá lớn và chúng ta quá yếu đuối. Đó là phản xạ tự nhiên. Nhưng nếu điều đó không đúng thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu gánh nặng không phải đặt để nhầm chỗ? Điều gì sẽ xảy ra nếu nó được đo lường thì sao?
Kinh thánh luôn thôi thúc chúng ta đối diện với bản năng muốn chạy trốn khỏi áp lực của chúng ta. Nô-ê can đảm mang gánh nặng của sự vâng lời trong khi không ai khác hiểu. Joseph đã chịu đựng sự phản bội và sự trì hoãn trước khi bước vào vai trò lãnh đạo. Môi-se đứng trước mặt Pha-ra-ôn với một tật nói lắp và một cây gậy. Daniel giữ vững lập trường của mình trong một hệ thống thù địch muốn nhào nặn lại con người ông. Đây không phải là những con người trốn tránh gánh nặng. Họ là những người được trui rèn dưới sức nặng đó.
Phao-lô có thể là ví dụ rõ ràng nhất. Từng là một kẻ bắt bớ, nay trở thành một nhà thuyết giáo. Khi Chúa gọi ông, Ngài đã không phán một cách mơ hồ. Ngài nói, “15 Nhưng Chúa phán rằng: Hãy đi, vì ta đã chọn người nầy làm một đồ dùng ta, để đem danh ta đồn ra trước mặt các dân ngoại, các vua, và con cái Y-sơ-ra-ên;” (Công Vụ Các Sứ Đồ 9:15). Không phải ngẫu nhiên. Không phải tình cờ. Mà là được chọn lựa. Một công cụ không được chọn vì nó thuận tiện. Nó được chọn vì nó phù hợp.
Tâm trí, sự rèn luyện, sự chịu đựng của ông, thậm chí cả quá khứ của Phaolô, tất cả đều được tôi luyện thành một cái gì đó mà Đức Chúa Trời có thể sử dụng. Sứ mệnh ấy tuy nặng nề, nhưng nó không hề có sự sơ xuất. Công cụ phù hợp với sứ mệnh. Đó là cách Đức Chúa Trời làm việc. Các công cụ được chọn sẽ gánh vác những gì mà thời điểm đó đòi hỏi. Đôi khi điều đó trông như rõ ràng trong khi mọi người khác đều lo lắng. Đôi khi bình tĩnh khi áp lực tăng cao. Có khi là lòng trắc ẩn khi mọi người đã kiệt quệ. Đôi khi đó là sự kiên cương khi sự rời bỏ lúc đầu có vẻ hợp lý. Gánh nặng sẽ phơi bày những gì đã được xây dựng bên trong bạn.
Tâm trí, sự rèn luyện, sự chịu đựng của ông, thậm chí cả quá khứ của Phaolô, tất cả đều được tôi luyện thành một cái gì đó mà Đức Chúa Trời có thể sử dụng. Sứ mệnh ấy tuy nặng nề, nhưng nó không hề có sự sơ xuất. Công cụ phù hợp với sứ mệnh. Đó là cách Đức Chúa Trời làm việc. Các công cụ được chọn sẽ gánh vác những gì mà thời điểm đó đòi hỏi. Đôi khi điều đó trông như rõ ràng trong khi mọi người khác đều lo lắng. Đôi khi bình tĩnh khi áp lực tăng cao. Có khi là lòng trắc ẩn khi mọi người đã kiệt quệ. Đôi khi đó là sự kiên cương khi sự rời bỏ lúc đầu có vẻ hợp lý. Gánh nặng sẽ phơi bày những gì đã được xây dựng bên trong bạn.
Những bài học bạn mà bạn đã học được qua con đường gian khổ. Các kỷ luật được hình thành khi không có ai chứng kiến. Thậm chí những vết thương mà bạn sẽ không bao muốn có. Không có gì trong số đó là lãng phí cả. Đức Chúa Trời không xây dựng các công cụ một cách mù quáng. Ngài biết chính xác những gì sẽ được yêu cầu, và Ngài chuẩn bị cho phù hợp. Vì vậy, nếu bạn cảm thấy gánh nặng, đừng vội cho rằng có điều gì đó không ổn. Có thể là một điều gì đó đang được ủy thác cho bạn. Trước khi cầu xin gánh nặng nhẹ đi, hãy cầu xin sức mạnh để mang lầy nó một cách tốt đẹp. Hãy cầu xin sự khôn ngoan. Cầu xin sức chịu đựng. Cầu xin sự sáng suốt giữa áp lực. Đức Chúa Trời không kêu gọi và sau đó quay lưng đi. Ngài trang bị. Ngài nâng đỡ. Ngài sẽ hoàn thành những gì Ngài khởi đầu.
Gánh nặng có thể là thật. Nhưng nó không phải là ngẫu nhiên. Chính Đức Chúa Trời đã đặt để khoảnh khắc này trước mặt bạn cũng là Đấng đã chuẩn bị để bạn đứng trong đó. Bạn không gánh vác một điều gì đó tùy tiện. Bạn đang mang theo một điều gì đó được giao phó. Và đôi khi, sự khác biệt giữa sự gục ngã và việc dẫn dắt chỉ đơn giản là tin rằng những gì Đức Chúa Trời đặt trên vai bạn không phải là một sai lầm. Đó là một sự kêu gọi.
© năm 2026. C.C. Simpson tận tâm nuôi dưỡng một đức tin Cơ Đốc mạnh mẽ và đắc thắng trên thị trường toàn cầu. Trước khi trở thành Chủ tịch của CBMC International, Chris đã cống hiến 28 năm cho sự nghiệp xuất sắc trong lĩnh vực công – với tư cách là Sĩ quan Chỉ huy trong Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ và phục vụ trong Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ, chịu trách nhiệm bảo vệ bảy đời tổng thống Mỹ và lãnh đạo các đội tinh nhuệ trong các nhiệm vụ quốc tế phức tạp, và đầy cam go. Hiện đang sống cùng với vợ Ana, Chris sống ở Boca Raton, Florida.
Câu hỏi phản ánh / thảo luận
Bạn đang cảm thấy gánh nặng lớn nhất hiện tại ở đâu trong công việc hoặc cuộc sống cá nhân của mình, và làm thế nào Chúa có thể sử dụng giai đoạn này để định hình bạn như một công cụ được chọn thay vì chỉ đơn giản là thử thách giới hạn của bạn?
Trong những phương diện nào bạn bị cám dỗ để xem những áp lực hiện tại của mình là những trở ngại hơn là những sứ mệnh từ Chúa, và quan điểm của bạn sẽ thay đổi như thế nào nếu bạn tin rằng gánh nặng này được Ngài tin tưởng giao phó cho mình?
Khi nhìn lại cuộc đời của bạn, Đức Chúa Trời đã sử dụng những kinh nghiệm, sự rèn tập hoặc thậm chí những thời điểm đau đớn nào để chuẩn bị cho bạn những trách nhiệm mà bạn gánh vác ngày hôm nay?
Phao-lô đã chịu đựng những khó khăn sâu sắc như một công cụ được chọn của Đức Chúa Trời (Công vụ 9:15; 2 Cô-rinh-tô 4:8). Tuần này sẽ như thế nào nếu bạn nương cậy vào ân điển thêm sức của Đức Chúa Trời thay vì cố gắng tự mang gánh nặng bằng sức riêng của chính mình?
LƯU Ý: Nếu bạn có Kinh Thánh và muốn đọc thêm, hãy xem xét các đoạn sau:
Công vụ 9:15
15 Nhưng Chúa phán rằng: Hãy đi, vì ta đã chọn người nầy làm một đồ dùng ta, để đem danh ta đồn ra trước mặt các dân ngoại, các vua, và con cái Y-sơra-ên;
Rô-ma 5:3-5
3 Nào những thế thôi, nhưng chúng ta cũng khoe mình trong hoạn nạn nữa, vì biết rằng hoạn nạn sanh sự nhịn nhục, 4 sự nhịn nhục sanh sự rèn tập, sự rèn tập sanh sự trông cậy. 5 Vả, sự trông cậy không làm cho hổ thẹn, vì sự yêu thương của Đức Chúa Trời rải khắp trong lòng chúng ta bởi Đức Thánh Linh đã được ban cho chúng ta.
2 Cô Rinh Tô 4:7–10
7 Nhưng chúng tôi đựng của quí nầy trong chậu bằng đất, hầu cho tỏ quyền phép lớn dường ấy là bởi Đức Chúa Trời mà ra, chớ chẳng phải bởi chúng tôi. 8 Chúng tôi bị ép đủ cách, nhưng không đến cùng; bị túng thế, nhưng không ngã lòng; 9 bị bắt bớ, nhưng không đến bỏ; bị đánh đập, nhưng không đến chết mất. 10 Chúng tôi thường mang sự chết của Đức Chúa Jêsus trong thân thể mình, hầu cho sự sống của Đức Chúa Jêsus cũng tỏ ra trong thân thể chúng tôi.
Phi Líp 4:13
13 Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi.
1 Phi E Rơ 4:10–11
10 Mỗi người trong anh em hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, khác nào người quản lý trung tín giữ các thứ ơn của Đức Chúa Trời. 11 Ví bằng có người giảng luận, thì hãy giảng như rao lời sấm truyền của Đức Chúa Trời; nếu có kẻ làm chức gì, thì hãy làm như nhờ sức Đức Chúa Trời ban, hầu cho Đức Chúa Trời được sáng danh trong mọi sự bởi Đức Chúa Jêsus Christ; là Đấng được sự vinh hiển quyền phép đời đời vô cùng. A-men.
Thử thách cho tuần này
Trong tuần này hãy xác định một lĩnh vực mà cảm thấy nặng nề nhất và thành thật đưa nó đến trước mặt Chúa. Thay vì cầu xin Ngài cất gánh nặng ấy đi trước tiên, hãy cầu xin Ngài thêm sức để bạn có thể trung tín gánh vác nó.
Hãy chia sẻ gánh nặng đó với nhóm của bạn hoặc một người bạn đồng hành môn đồ hóa đáng tin cậy và mời họ cầu nguyện, hỗ trợ và khuyên bảo. Sau đó, hãy bước vào trách nhiệm với sự kiên định, tin tưởng rằng nếu Đức Chúa Trời giao phó nó cho bạn, Ngài cũng đã trang bị đầy đủ cho bạn rồi.