TOÀN BỘ: LỚN HƠN TỔNG CỦA CÁC PHẦN

Bạn đã bao giờ nghe ai đó nói, “Toàn bộ lớn hơn tổng của các phần” chưa? Đây là một thực tế mà tôi đã học được theo những cách sâu sắc trong nhiều năm trước khi tôi là biên tập viên cho tạp chí CONTACT Quarterly do CBMC xuất bản. Phần lớn việc viết và biên tập dồn lên vai tôi, nhưng tôi may mắn có một nhóm nhỏ những người đóng góp rất nhiều cho nội dung và thiết kế đồ họa.

Tôi nhớ đã tham gia các cuộc họp lập kế hoạch với những ý tưởng của riêng tôi về cách tạp chí nên kết hợp với nhau. Nhưng trong vài giờ “xung đột sáng tạo”, chúng tôi luôn đi đến những quyết định tốt hơn nhiều so với những gì tôi có thể đưa ra một mình. Mọi người đã có những đóng góp quý giá. Thành phẩm luôn vượt quá mong đợi của chúng tôi. Bởi vì toàn bộ lớn hơn tổng của các phần.

Đây là nơi tôi học được sự thật của hai đoạn Kinh Thánh mà tôi không bao giờ quên:

“Sắt mài nhọn sắt. Cũng vậy người bổ dưỡng diện mạo bạn hữu minh” (Châm ngôn 27:17 – BTT 1925).

9Hai người tốt hơn một, bởi vì họ sẽ được công giá tốt về công việc mình. 10Nếu người này sa ngã, thì người kia sẽ đỡ bạn mình lên; nhưng khốn thay cho kẻ ở một mình mà sa ngã, không có ai đỡ mình lên! 11Cũng vậy, nếu hai người ngủ chung thì ấm: cón một mình thì làm sao ấm được? 12Lại nếu kẻ ở một mình bị người khác thắng , thì hai người có thể chống cự nó; một sợi dây bện ba lấy làm khó đứt” (Truyền đạo 4:9-12).

Các nhà lãnh đạo doanh nghiệp và chuyên môn thường bị cám dỗ làm việc một mình – đặt mục tiêu, lập kế hoạch và chọn chiến lược mà không khuyến khích sự đóng góp và phản hồi từ những người chịu trách nhiệm thực hiện chúng. Tốt nhất khi điều này làm kiệt sức; tệ nhất đó là con đường dẫn đến thất bại.

Các nhà lãnh đạo doanh nghiệp và chuyên môn thường bị cám dỗ làm việc một mình – đặt mục tiêu, lập kế hoạch và chọn chiến lược mà không khuyến khích sự đóng góp và phản hồi từ những người chịu trách nhiệm thực hiện chúng. Tốt nhất khi điều này làm kiệt sức; tệ nhất đó là con đường dẫn đến thất bại.Môi-se phục vụ như một quan xét cho dân sự từ sáng đến tối, khiến cả ông và dân chúng kiệt sức và cáu kỉnh. Cha vợ của ông, Giê-trô, đã quan sát thấy điều này và nhận ra sự dại dột của Môi-se khi cố gắng tự mình làm tất cả những điều này. 14Ông gia thấy mọi điều người làm cho dân sự, bèn hỏi rằng: con làm chi cùng dân sự đó? Sao con chỉ ngồi một mình, còn cả dân sự đứng chực trước mặt từ sớm mai cho đến chiều như vậy? 15Môi-se bèn thưa rằn:g ấy vì dân sự đến cùng tôi đặng hỏi ý Đức Chúa Trời 16Khi nào họ có việc chi, thì đến cùng tôi, tôi xét đoán người nầy cùng người kia, và cho họ biết những mạng lịnh và luật pháp của Đức Chúa Trời. 17Nhưng ông gia lại nói rằng: điều con làm đó chẳng tiện. 18Quả thật, con cùng dân sự ở với con sẽ bị đuối chẳng sai, vì việc đó nặng nề quá sức con, một mình chẳng gánh nổi.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 18:14-18 – BTT 1925).

Giê-trô đề nghị một giải pháp thay thế: Bổ nhiệm 21Nhưng hãy chọn lấy trong vòng nhân sự mấy người tài năng, kính sợ Đức Chúa Trời, chân thật, ghét sự tham lợi, mà lập lên trên dân sự, làm trưởng cai trị hoặc ngàn người, hoặc trăm người , hoặc năm mươi người , hoặc mười người, 22đặng xét đoán dân sự hằng ngày. Nếu có việc can hệ lớn, họ hãy giải lên cho con; còn những việc nhỏ mọn, chính họ hãy xét đoán lấy. Hãy san bớt gánh cho nhẹ; đặng họ chia gánh cùng con. 23Nếu con làm việc nầy, và Đức ChúaTrời ban lịnh cho con, con chắc sẽ chịu nổi được, và cả dân sự nầy sẽ đến chỗ mình bình yên ” (Xuất Ê-díp-tô Ký 18:21-23 – BTT 1925). Môi-se chấp nhận sự khôn ngoan của cha vợ và chấp nhận kế hoạch đó, giao trách nhiệm xét xử cho mọi người hài lòng.

Chúng ta sẽ khôn ngoan khi lưu ý đến lời khuyên tương tự. Cho dù là CEO, giám đốc điều hành cấp cao, nhà quản lý, doanh nhân hay ở vị trí thấp hơn trên nấc thang của công ty, tất cả chúng ta đều có nhiều lợi ích từ việc sử dụng các thế mạnh, tài năng, ân tứ và kinh nghiệm của những người khác để bổ sung cho chúng ta. Như 1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:11 nói, “Vậy thì anh em hãy khuyên bảo nhau, gây dựng cho nhau, như anh em vẫn thường làm.”

© Năm 2025. Robert J. Tamasy đã viết Đại sứ thương trường: Di sản tiếp tục của CBMC về truyền giáo và môn đồ hóa; Kinh doanh tốt nhất: Sự khôn ngoan vượt thời gian từ Châm ngôn cho nơi làm việc ngày nay; Theo đuổi cuộc sống với trái tim của người chăn chiên, đồng tác giả với Ken Johnson; và The Heart of Mentoring, đồng tác giả với David A. Stoddard. Blog hai tuần một lần của Bob là: www.bobtamasy.blogspot.com.

Câu hỏi phản ánh/thảo luận

  1. Khi nào bạn đã làm việc trong một dự án với những người khác mà kết quả cho thấy rõ ràng rằng kết quả tương tự không thể xảy ra bằng cách làm việc riêng lẻ hoặc cô lập? Bạn có thấy hài lòng khi nhận ra lợi ích của việc hợp tác với nhau không? Giải thích câu trả lời của bạn.
  2. Câu tục ngữ nói, “Như sắt mài nhọn sắt, thì một người mài người khác.” Bạn đã bao giờ trải qua điều này chưa? Theo những cách nào?
  3. Tại sao một số người dường như quyết tâm làm việc độc lập hơn là khuyến khích và hoan nghênh sự tham gia của những người khác trong tiến trình? Bạn có nghĩ đó là vấn đề của niềm tự hào hay bản ngã, hay thiếu tin tưởng và lòng tin vào khả năng của người khác? Tại sao hoặc tại sao không?
  4. Bạn nghĩ bạn sẽ phản ứng như thế nào nếu một ‘Giê-trô’ tiếp cận bạn và chỉ ra một số sai sót trong cách tiếp cận công việc của bạn, có lẽ những cách mà việc giao trách nhiệm hoặc sử dụng điểm mạnh của người khác có thể chứng minh là có lợi?

LƯU Ý: Nếu bạn có một cuốn Kinh Thánh và muốn đọc thêm, hãy xem xét các đoạn sau:

1 Cô-rinh-tô 12:12-26

12Vả, như thân là một, mà có nhiều chi thể, và như các chi thể của thân dầu có nhiều, cũng chỉ hiệp thành một thân mà thôi, Đấng Christ nào khác như vậy.13 Vì chưng chúng ta hoặc người Giu-đa, hoặc người Gờ-réc, hoặc tôi mọi, hoặc tự chủ, đều đã chịu phép báp-têm chung một Thánh linh đề hiệp làm một thân; và chúng ta đều đã chịu uống chung một Thánh Linh nữa. 14Thân cũng chẳng phải có một chi thể, bèn là nhiều chi thể. 15Nếu chân rằng: vì ta chẳng phải là tay, nên ta không thuộc về thân, thì chẳng phải bởi đó chân không có phần trong thân. 16Và nếu tai rằng: vì ta chẳng phải là mắt, nên ta không thuộc về thân, thì tai chẳng phải bởi đó không có phần trong thân. 17Ví bằng cả thân đều là mắt, thì sự nghe ở đâu? Nếu cả thân là tai, thì sự ngửi ở dâu? 18Nhưng bây giờ, Đức Chúa Trời đã sắp đặt các chi thể của thân chúng ta, ban cho mỗi một chi thể cái địa vị theo ý Ngài lấy làm tốt mà chỉ định. 19Nếu chỉ có một chi thể mà thôi, thì cái thân ở đâu? 20Vậy, có nhiều chi thể, xong chỉ có một thân. 21Mắt không được nói với bàn tay rằng: Ta chẳng cần đến mầy; đầu cũng chẳng được nói với với chân rằng: Ta chẳng cần đến bay.22Trái lại, các chi thể của thân xem ra rất yếu đuối lại là cần dùng.23 Chi thể nào trong thân chúng ta nghĩ là hèn hạ hơn, thì chúng ta tôn trọng hơn; chi thể nào chẳng đẹp, thì chúng ta lại trau giồi hơn, 24còn như cái nào đã đẹp rồi, thì không cần trau giồi. Nhưng Đức Chúa Trời đã sắp đặt thân người, để chi thể nào thiếu thốn thì được quí trọng hơn, 25hầu cho trong thân không có sự phân rẽ, mà các chi thể phải đồng lo tưởng đến nhau. 26Lại trong các chi thể, khi có một cái nào chịu đau đớn, thì các cái khác đều cùng chịu; và khi một cái nào được tôn trọng, thì các cái khác đều cùng vui mừng.

Ê-phê-sô 4:15-16

15Nhưng muốn cho chúng ta lấy lòng yêu thương nói ra lẽ chân thật,để trong mọi việc chúng ta đều được thêm lên trong Đấng làm đầu, tức là Đấng Christ . 16Ấy nhờ Ngài mà cả thân thể ràng buộc vững bền bởi những cái lắt léo, khiến các phần giao thông với nhau, tùy lượng sức mạnh của từng phần, làm cho thân thể lớn lên, và tự gây dựng trong sự yêu thương.

Hê-bơ-rơ 10:24

Ai nấy hãy coi sóc nhau để khuyên giục về lòng yêu thương và việc tốt lành.

1 Phi-e-rơ 4:10

Mỗi người trong anh em hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, khác nào người quãn lý trung tín giữ các thứ ơn của Đức Chúa Trời.

Thử thách cho tuần này

  • Có thể bạn là người thích làm việc đội nhóm, cộng tác với những người khác trong một nhóm được tổ chức tốt để hoàn thành các mục tiêu và mục đích cụ thể. Nếu vậy, tuần này sẽ là cơ hội tốt để quan sát cách những người xung quanh bạn làm việc. Nếu họ có xu hướng tự làm việc hơn, bạn có thể cố gắng tìm cách khuyến khích họ sử dụng khả năng của người khác để trở nên hiệu quả hơn nữa.
  • Nếu bạn là một trong những người thích trở thành “người bảo vệ rừng đơn độc”, làm việc độc lập với những người khác, đây có thể là thời điểm để đánh giá lại cách tiếp cận đó. Nó có hoạt động tốt nhất cho bạn không? Bạn có thể thảo luận về vấn đề này với một người bạn, một cố vấn, người tư vấn đáng tin cậy hoặc nhóm CBMC của bạn nếu bạn là thành viên của họ. Họ có sự khôn ngoan nào để cung cấp cho bạn?