LẮNG NGHE CŨNG LÀ CÁCH LÃNH ĐẠO

Chúng ta đang sống trong một thế hệ vốn đã học cách phản ứng nhanh chóng. Nhưng đồng thời lại quên cách lắng nghe sâu sắc. Trong các cuộc họp, cuộc trò chuyện và thậm chí cả các mối quan hệ, chúng ta thường chỉ lắng nghe vừa đủ để chuẩn bị cho lời đáp trả tiếp theo của mình. Nhưng Kinh Thánh chỉ chúng ta một cách khác. Kinh thánh dạy rằng ảnh hưởng thực sự không bắt đầu khi chúng ta lên tiếng. Ảnh hưởng lời nói bắt đầu khi chúng ta làm cho ai đó cảm thấy họ được nhìn nhận, được thấu hiểu và được trân trọng

Trong Tân Ước, sách Gia-cơ 1:19 khuyên rằng, 19 Hỡi anh em yêu dấu, anh em biết điều đó: người nào cũng phải mau nghe mà chậm nói, chậm giận;” Chúa Giê-xu đã luôn thực hành nguyên tắc lắng nghe chủ động này. Có lẽ một trong những dấu ấn mạnh mẽ nhất trong phong cách lãnh đạo của Ngài là cách

Ngài lắng nghe mọi người. Khi chúng ta nhìn vào cuộc đời của Đấng Christ, chúng ta nhận ra rằng Ngài không chỉ giảng dạy những nguyên tắc này – mà Ngài đã sống với chúng. Dưới đây là một số ví dụ:

Lắng nghe mà không ngắt lời. Chúng ta đọc trong sách Lu-ca đoạn 24 cho thấy trên đường đến Em-ma-út, các môn đồ đang đi bộ, cảm thấy chán nản và thất vọng sau khi Chúa bị đóng đinh. Chúa Giê-xu phục sinh đến gần họ và hỏi: 17 …Các ngươi đang đi đường, nói chuyện gì cùng nhau vậy?Ngài vốn đã biết chính xác điều gì xảy ra nhưng vẫn kiên nhẫn cho phép họ trút hết lòng mình trước khi đáp lời. Chúng ta thường làm điều ngược lại như thế nào? Chúng ta ngắt lời, vội vã kết luận hoặc cố gắng giải quyết mọi việc quá nhanh.

Thể hiện sự quan tâm chân thành. Khi Chúa Giê-xu gặp người đàn bà Sama-ri bên giếng nước, được kể lại trong sách Giăng 4, Ngài không bắt đầu cuộc trò chuyện bằng sự lên án hoặc những bài giáo huấn có sẵn. Ngài bắt đầu bằng cách tạo ra sự kết nối. Trong một nền văn hóa mà người phụ nữ đó bị phớt lờ và chối bỏ, Chúa Giê-xu khiến cho cô ấy cảm thấy quan trọng. Ngài đã nhìn thấy sư khát khao tâm linh của cô ngay cả trước khi đối mặt với những tổn thương của cô. Mọi người có thể nhận biết khi nào chúng ta lắng nghe chỉ vì lịch sự – nhưng họ cũng có thể cảm nhận khi nào có tình yêu chân thành trong sự chú tâm của chúng ta.

Đặt câu hỏi trước khi suy đoán câu trả lời. Một người mù tên là Ba-ti-mê, cất tiếng kêu lên bên vệ đường, 47 …. Hỡi Đức Chúa Jêsus, con vua Đa-vít, xin thương tôi cùng! “ (Mác 10:46–52). Chúa Giê-xu dừng lại và hỏi: …..

51 …… Ngươi muốn ta làm chi cho ngươi?” Chúa Giê-xu vốn đã biết câu trả lời, nhưng Ngài vẫn chọn cách hỏi. Lắng nghe cũng chính là việc bay tỏ sự tôn trọng cho người khác. Đã nhiều lần, chúng ta tự cho mình biết nhu cầu của mọi người mà không thực sự thấu hiểu nỗi đau của họ

Lắng nghe vượt trên ngôn từ. Chúa Giê-xu thường cảm nhận được điều mà không ai khác có thể nghe thấy. Ngài thấy nỗi sợ hãi ẩn giấu trong Phi-e-rơ, sự xấu hổ nơi người đàn bà Sa-ma-ri, và sự thất vọng nơi các môn đồ trên đường đến Em-ma-út.  Lắng nghe chủ động không chỉ là nghe lời nói. Đó là sự thẩu cảm những cảm xúc, sự im lặng, biểu cảm và nhu cầu ẩn giấu. Tại nơi làm việc, ở nhà và trong các mối quan hệ, mọi người hiếm khi bộc lộ mọi thứ một cách rõ ràng. Người lãnh đạo trưởng thành học cách lắng nghe ngay cả những điều chưa được nói ra.

Phản hồi bằng ân điển và lẽ thật. Chúa Giê-xu không bao giờ lắng nghe chỉ để thu thập thông tin. Việc lắng nghe của Ngài luôn mang lại sự chăm sóc, định hướng và sự biến đổi. Sau khi lắng nghe, Ngài khích lệ, đối diện khi cần thiết, chữa lành, dạy dỗ, và phục hồi. Có lẽ vấn đề ngày nay không chỉ là sự thiếu giao tiếp. Có lẽ đó là sự thiếu vắng của sự hiện diện. Chúng ta đang sống giữa những người khao khát được chú ý, thèm khát có một người sẽ thực sự lắng nghe họ. Một trong những cách tuyệt vời nhất để đại diện cho Đấng Christ trong cuộc sống của chúng ta chỉ đơn giản là: dừng lại, nhìn, lắng nghe và yêu thương mọi người thông qua món quà vô điều kiện từ sự chú tâm của chúng ta.

Lắng nghe đòi hỏi sự khiêm nhường. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn. Nó đòi hỏi sự quan tâm chân thành. Và điều đó mang đậm hình ảnh của Đấng Christ. Lắng nghe chăm chú là một cách yêu thương thầm lặng. Những người có tầm ảnh hưởng không phải lúc nào cũng là người nói nhiều nhất, nhưng thường là những người khiến người khác cảm thấy họ quan trọng

© năm 2026. Erenia Mendoza là Giám đốc Quốc gia của CBMC Brazil và là thành viên của Nhóm Lãnh đạo Toàn cầu của CBMC International. Bà cũng phục vụ trong Ủy ban điều hành của CBMC khu vực Mỹ La-tinh. Sinh ra ở Nicaragua và lớn lên ở Brazil, Erenia đã xây dựng sự nghiệp của mình trong ngành giải trí trong lĩnh vực phân phối và tiếp thị cho các bộ phim và những loạt phim. Bà đã làm việc với và cho các hãng phim lớn, bao gồm Warner Brothers, Sony Pictures và The Walt Disney Company, trên khắp châu Mỹ Latinh.

Câu hỏi phản ánh / thảo luận

Sự khác biệt giữa nghe và lắng nghe là gì? Trong suy nghĩ của bạn, có sự khác biệt không? Giải thích câu trả lời của bạn.

Bạn nghĩ tại sao trong thế giới thế kỷ 21 của chúng ta rất phổ biến khi mọi người gặp khó khăn khi nói đến việc chân thành lắng nghe người khác?

Bạn có nghĩ đến ai mà bạn biết, người có vẻ có kỹ năng lắng nghe chủ động, chăm chú không? Điều gì ở người này khiến anh ấy hoặc cô ấy nổi bật như một người thực sự biết cách lắng nghe người khác?

Trong các lĩnh vực khác nhau liên quan đến việc lắng nghe, như đã thảo luận trong bài Monday Manna này, có lĩnh vực nào có vẻ quan trọng hơn những lĩnh vực khác không? Bạn nghĩ lĩnh vực nào trong số đó là lĩnh vực mà cá nhân bạn cần cải thiện không?

LƯU Ý: Nếu bạn có Kinh Thánh và muốn đọc, hãy xem xét các đoạn sau:

 

 Châm ngôn 10:8

8 Người có lòng khôn ngoan, nhận tiếp những điều răn; Nhưng kẻ có miệng ngu muội phải bị sa ngã.

Châm ngôn, 10:19

19 Hễ lắm lời, vi phạm nào có thiếu; Nhưng ai cầm giữ miệng mình là khôn ngoan.

Châm ngôn 11:13

13 Kẻ đi thèo lẻo tỏ ra điều kín đáo; Còn ai có lòng trung tín giữ kín công việc.

Châm ngôn 12:23

23 Người khôn khéo giấu điều mình biết; Còn lòng kẻ ngu muội xưng ra sự điên dại mình.

Châm ngôn 15:23

23 Miệng hay đáp giỏi khiến người vui vẻ; Và lời nói phải thì lấy làm tốt biết bao!

Châm ngôn 16:21

21 Ai có lòng khôn ngoan được gọi là thông sáng; Lời dịu dàng gia thêm sự tri thức.

Châm ngôn 17:27-28

  • Người nào kiêng lời nói mình có tri thức; Còn người có tánh ôn hàn là một người thông sáng.
  • Khi nín lặng, dầu người ngu dại, cũng được cầm bằng khôn ngoan; Còn kẻ nào ngậm môi miệng mình lại được kể là thông sáng.

Châm ngôn 18:13

13 Trả lời trước khi nghe, Ấy là sự điên dại và hổ thẹn cho ai làm vậy.

Châm ngôn 20:12

12 Tai để nghe, mắt để thấy, Đức Giê-hô-va đã làm ra cả hai.

Châm ngôn 25:12

12 Người khôn ngoan quở trách lỗ tai hay nghe, Khác nào một cái vòng vàng, một đồ trang sức bằng vàng ròng vậy.

Thử thách cho tuần này

Không bao giờ có hại khi tự đánh giá bản thân một cách trung thực. Trong các cuộc trò chuyện, hoặc trong khi tham gia các cuộc họp, hãy cố gắng lùi lại một bước và quan sát bản thân. Bạn có thực sự lắng nghe người khác không, hay bạn đang sốt ruột chờ đợi cơ hội để xen vào suy nghĩ của mình?

Tranh thủ quan điểm của những người khác – bạn bè đáng tin cậy, đối tác cùng đồng hành, người cố vấn hoặc nhóm CBMC mà bạn là thành viên. Ngay cả một người cấp dưới của bạn tại nơi làm việc. Hỏi họ xem họ sẽ đánh giá bạn như thế nào với tư cách là một người lắng nghe, liệu họ có cảm thấy thực sự được lắng nghe khi bạn tương tác với họ.