KHI CÁC CON SỐ BỊ BẾ TẮC

Mọi chuyện thường bắt đầu bằng ánh sáng hắt ra từ màn hình. Một bảng tính. Một bản dự báo. Một tập hợp các con số không theo ý muốn. Biên lợi nhuận thì mỏng. Áp lực là có thật. Mọi người đang đổ dồn ánh mắt vào bạn để chờ đợi câu trả lời, và mọi thứ trước mặt bạn đều nói cùng một điều: Thế này là không đủ.

Khoảnh khắc đó vốn phổ biến trên thương trường. Nhưng nó cũng là “phép thử” thiêng liêng, nơi mà niềm tin, giá trị và sự xác tín bị đem ra thử nghiệm. Câu hỏi đặt ra là, liệu chúng ta sẽ vượt qua bài kiểm tra – hay chấp nhận thất bại?

Đây không phải là một vấn đề mới mẻ. Nó xưa như trái đất vậy. Chúng ta thấy điều đó thường xuyên trong Kinh Thánh. Ví dụ, trong Giăng 6, Chúa Giê-xu đứng trước một đám đông lớn. Hàng ngàn người. Thực sự đói. Nhu cầu thực sự. Và trước khi Ngài làm bất cứ điều gì kỳ diệu, Ngài hỏi một câu hỏi gần như thiếu thực tế: “5…. Chúng ta sẽ mua bánh ở đâu, để cho dân nầy có mà ăn??” (Giăng 6:5).

Một trong những môn đồ của Ngài, Phi-líp, đã làm đúng những gì các nhà lãnh đạo được huấn luyện để làm. Ông tính toán. Ông kiểm tra túi tiền. Ông chạy các con số và đưa ra quyết định. Ông kết luận, ngay cả khi họ tiêu hết số tiền đang có, mọi thứ vẫn sẽ không đủ. Môn đồ Anh-rê thử một góc độ khác. Ông phát hiện ra chút ít nguồn lực mà họ đang có. Một cậu bé. Năm ổ bánh. Hai con cá. Nhưng ông ấy thậm chí không thể kết thúc câu nói mà không thừa nhận sự bế tắc. 9 Đây có một đứa con trai, có năm cái bánh mạch nha và hai con cá; nhưng đông người dường nầy, thì ngần ấy có thấm vào đâu?” (Giăng 6:9).

Trong lời tường thuật của mình, môn đồ Giăng vén bức màn: 6 Ngài phán điều đó đặng thử Phi-líp, chớ Ngài đã biết điều Ngài sẽ làm rồi. “ (Giăng 6:6). Dòng chữ đó thay đổi mọi thứ. Chúa Giê-xu không hề lầm lẫn. Ngài không hỏi vì Ngài thiếu một kế hoạch. Ngài đã biết trước kết quả. Câu hỏi không phải là về bánh. Đó là về niềm tin. Philip mang đến tính toán. Anhrê mang đến sáng kiến. Cả hai đều hợp lý. Nhưng cả hai đều rơi vào thiếu hụt. Không phải vì họ sai, mà vì họ dừng lại ở nơi logic của con người dừng lại.Đây là thực tế mà nhiều chuyên gia đang đối mặt. Chúng ta có kỷ luật. Được đào tạo. Có năng lực. Và khi áp lực ập đến, chúng ta mặc định kiểm soát theo bản năng. Nỗ lực nhiều hơn. Lập kế hoạch tốt hơn. Cố gắng thêm một lần nữa để xoay chuyển những con số. Giăng 6 đã phơi bày lời nói dối đó. Có những khoảnh khắc khi sư lãnh đạo không còn giải quyết vấn đề đươc mà là dâng nó lên Chúa. Chúa Giê-xu không bỏ những gì được dâng lên. Ngài tiếp nhận nó. Ngài tạ ơn. Sau đó, Ngài làm những gì chỉ có Ngài mới có thể làm.

Sự dư dật không đến từ việc giỏi toán hơn. Nó đến từ việc đặt những gì bạn có vào tay Chúa, Đấng đã biết việc Ngài cần làm là gì. Trên thương trường, đức tin không được thử nghiệm khi mọi con số đều ổn thỏa. Đức tin chỉ được thử nghiệm khi mọi tính toán đều đi vào bế tắc. Khi kế hoạch cảm thấy mong manh. Khi giải pháp khiến bạn thấy hổ thẹn. Khi nỗ lực tốt nhất của bạn vẫn không đủ. Chính lúc ấy, Chúa Giê-xu thường quyết tâm bày tỏ sự thành tín của Ngài nhất. Khi những con số không hiệu quả, Chúa có thể đang thử thách không phải năng lực của bạn, mà là lòng tin của bạn.

Bài học lãnh đạo:

  1. Không phải mọi thách thức trong lãnh đạo đều có nghĩa là để giải quyết. Một số thử thách là để chúng ta đầu phục Chúa.
  2. Năng lực là một món quà, nhưng nó trở thành một trở ngại khi chúng ta dùng nó để thay thế lòng tin cậy.
  3. Chúa Giê-xu đặt câu hỏi để phơi bày nơi chúng ta đặt niềm tin của mình.
  4. Đức Chúa Trời có thể làm nhiều hơn với các nguồn lực được dâng hơn là chúng ta có thể làm với các kế hoạch hoàn hảo.© năm 2026. C.C. Simpson tận tâm nuôi dưỡng một đức tin Cơ đốc giáo táo bạo và chiến thắng trên thị trường toàn cầu. Trước khi trở thành Chủ tịch của CBMC International, Chris đã cống hiến 28 năm cho một sự nghiệp nổi bật trước công chúng khu vực – với tư cách là Sĩ quan Chỉ huy trong Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ; và phục vụ trong Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ, chịutrách nhiệm bảo vệ bảy đời tổng thống Mỹ và lãnh đạo các đội tinh nhuệ trong các nhiệm vụ quốc tế phức tạp, có rủi ro cao. Với vợ anh, Ana, Chris cư trú tại Boca Raton, Florida

LƯU Ý: Nếu bạn có Kinh Thánh và muốn đọc thêm, hãy xem xét các đoạn
sau:
Xuất ê-díp-tô-ký 4:1
1 Môi-se thưa rằng: Nhưng dân đó sẽ chẳng tin và chẳng vâng lời tôi, vì sẽ
nói rằng: Đức Giê-hô-va chẳng có hiện ra cùng ngươi đâu.
Xuất ê-díp-tô-ký 16:1-18
1 Nhằm ngày mười lăm tháng hai, sau khi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, cả hội
chúng Y-sơ-ra-ên ở nơi Ê-lim đi đến đồng vắng Sin, nằm về giữa khoảng
Ê-lim và Si-na-i. 2 Cả hội chúng Y-sơ-ra-ên oán trách Môi-se và A-rôn tại
nơi đồng vắng, 3 nói cùng hai người rằng: Ôi! thà rằng chúng tôi chịu chết
về tay Đức Giê-hô-va tại xứ Ê-díp-tô, khi còn ngồi kề nồi thịt và ăn bánh
chán hê! Vì hai người dẫn dắt chúng tôi vào nơi đồng vắng nầy đặng làm
cho cả đoàn dân đông nầy đều bị chết đói.4 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng
Môi-se rằng: Nầy, ta sẽ từ trên trời cao làm mưa bánh xuống cho các
ngươi. Dân sự sẽ đi ra, mỗi ngày nào thâu bánh đủ cho ngày nấy, đặng ta
thử dân coi có đi theo luật lệ của ta hay chăng. 5 Qua ngày thứ sáu, dân sự
sẽ dự bị phần đã góp, và sẽ được phần gấp bằng hai của mình thường thâu
hằng ngày.6 Môi-se và A-rôn bèn nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Chiều nay
các ngươi sẽ nhận biết rằng ấy là Đức Giê-hô-va đã rút các ngươi ra khỏi
xứ Ê-díp-tô, 7 và sáng mai sẽ thấy sự vinh quang của Đức Giê-hô-va, vì
Ngài đã nghe lời các ngươi oán trách Ngài rồi. Vả lại, chúng ta là ai mà
các ngươi oán trách chúng ta? 8 Môi-se nói: Chiều nầy Đức Giê-hô-va sẽ
phát thịt cho các ngươi ăn, rồi sáng mai bánh nhiều dư dật, vì Ngài đã
nghe lời các ngươi oán trách Ngài rồi. Thế thì, chúng ta là ai? Những lời
oán trách chẳng phải đổ về chúng ta đâu, nhưng về Đức Giê-hô-va vậy.
9 Môi-se nói cùng A-rôn rằng: Hãy nói cho cả hội chúng Y-sơ-ra-ên rằng:
Các ngươi hãy đến trước mặt Đức Giê-hô-va, vì Ngài đã nghe lời oán trách
của các ngươi rồi. 10 Vả, khi A-rôn nói cùng cả hội chúng Y-sơ-ra-ên, thì
họ xây mặt về phía đồng vắng, thấy sự vinh quang của Ngài hiện ra trong
đám mây. 11 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: 12 Ta đã nghe lời oán
trách của dân Y-sơ-ra-ên. Vậy, ngươi hãy nói cùng chúng nó rằng: Lối
chiều các ngươi sẽ ăn thịt; sáng mai sẽ ăn bánh no nê, và sẽ biết ta là Giêhô-va Đức Chúa Trời của các ngươi.
Chim cút và ma-na
13 Vậy, chiều lại, có chim cút bay lên phủ trên trại quân; đến sáng mai lại
có một lớp sương ở chung quanh trại quân. 14 Lớp sương đó tan đi, trên
mặt đồng vắng thấy có vật chi nhỏ, tròn, như hột sương đóng trên mặt
đất. 15 Khi dân Y-sơ-ra-ên thấy, bèn hỏi nhau rằng: Cái chi vậy? Vì chẳng
biết vật đó là gì. Môi-se bèn nói cùng dân sự rằng: Ấy là bánh mà Đức
Giê-hô-va ban cho các ngươi làm lương thực đó.
Thể lệ về ma-na
16 Nầy là lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn: Hãy tùy sức ăn của mỗi người,
và tùy số người trong trại mà góp cho mỗi tên một ô-me.17 Dân Y-sơ-ra-ên
bèn làm như vậy, kẻ thì lượm nhiều, người thì lượm ít, 18 cứ lường từ ôme; ai lượm nhiều chẳng được trội, ai lượm ít cũng chẳng thiếu; mỗi người
lượm vừa đủ sức mình ăn.
Xuất ê-díp-tô-ký 17:1-7
1 Cả hội chúng Y-sơ-ra-ên đi từ đồng vắng Sin, đi từng trạm, tùy theo lịnh
Đức Giê-hô-va, đóng trại tại Rê-phi-đim; ở đó chẳng có nước cho dân sự
uống. 2 Dân sự bèn kiếm cớ cãi lộn cùng Môi-se mà rằng: Hãy cho chúng
tôi nước uống. Môi-se đáp rằng: Sao các ngươi kiếm cớ cãi lộn cùng ta?
Sao ướm thử Đức Giê-hô-va vậy? 3 Dân sự ở đó không có nước, bị khát,
nên oán trách Môi-se mà rằng: Sao người khiến chúng tôi ra xứ Ê-díp-tô,
hầu cho chúng tôi, con và các bầy súc vật phải chịu chết khát thế
nầy? 4 Môi-se bèn kêu cầu Đức Giê-hô-va mà rằng: Tôi phải xử thế nào
cùng dân nầy? Thiếu điều họ ném đá tôi!
Nước của hòn đá Hô-rếp
5 Đức Giê-hô-va đáp cùng Môi-se rằng: Hãy cầm gậy của ngươi đã đập
dưới sông, dẫn theo những trưởng lão Y-sơ-ra-ên, rồi đi trước mặt dân
sự. 6 Nầy ta sẽ đứng đằng trước ngươi, ở trên hòn đá tại Hô-rếp kia, ngươi
hãy đập hòn đá, thì nước từ đó chảy ra, dân sự sẽ uống lấy. Môi-se bèn làm
như vậy trước mặt các trưởng lão Y-sơ-ra-ên. 7 Người đặt tên nơi nầy là
Ma-sa và Mê-ri-ba. Vì cớ việc cãi lộn mà dân Y-sơ-ra-ên kiếm cớ gây
cùng người, và vì họ đã ướm thử Đức Giê-hô-va mà nói rằng: Có Đức Giêhô-va ở giữa chúng ta hay chăng?
Phục truyền luật lệ ký 8:1-5
1 Hãy cẩn thận làm theo hết thảy điều răn mà ta truyền cho các ngươi ngày
nay, để các ngươi được sống, được gia thêm, và được vào nhận lấy xứ mà
Đức Giê-hô-va đã thề cùng tổ phụ các ngươi, để ban cho các ngươi.
2 Hãy nhớ trọn con đường nơi đồng vắng mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời
ngươi đã dẫn ngươi đi trong bốn mươi năm nầy, để hạ ngươi xuống và thử
ngươi, đặng biết điều có ở trong lòng ngươi, hoặc ngươi có gìn giữ những
điều răn của Ngài hay chăng. 3 Vậy, Ngài có hạ ngươi xuống, làm cho
ngươi bị đói, đoạn cho ăn ma-na mà ngươi và tổ phụ ngươi chưa hề biết,
để khiến ngươi biết rằng loài người sống chẳng phải nhờ bánh mà thôi,
nhưng loài người sống nhờ mọi lời bởi miệng Đức Giê-hô-va mà
ra. 4 Trong bốn mươi năm nầy áo xống ngươi không hư mòn, chân ngươi
chẳng phù lên. 5 Vậy, khá nhận biết trong lòng rằng Giê-hô-va Đức Chúa
Trời ngươi sửa phạt ngươi như một người sửa phạt con mình vậy.
Ê-sai 48:10
10 Nầy, ta luyện ngươi, nhưng không phải như luyện bạc; ta đã thử ngươi
trong lò hoạn nạn.
Ma-thi-ơ 16:8-10
8 Đức Chúa Jêsus biết điều đó, thì phán rằng: Hỡi kẻ ít đức tin, sao các
ngươi tưởng rằng ấy là vì cớ các ngươi không có bánh? 9 Các ngươi há
chưa hiểu, cũng không nhớ năm cái bánh cho năm ngàn người, và các
ngươi lượm được mấy giỏ đầy bánh thừa sao? 10 Lại há không nhớ bảy cái
bánh cho bốn ngàn người, và các ngươi lượm được bao nhiêu giỏ đầy bánh
thừa sao?

Câu hỏi phản ánh / thảo luận

Trong giai đoạn lãnh đạo hiện tại của bạn, đâu là “những con số đang bế
tắc” đối với bạn? Hãy cụ thể. Những áp lực, giới hạn hoặc kỳ vọng nào
đang tiết lộ cách các bạn thường phản ứng khi mọi thứ bắt đầu vượt khỏi
tầm kiểm soát?

Trong Giăng 6, Phi-líp thì tính toán chi li và Anh-rê thì ứng biến. Dưới áp
lực, bạn thường đáp ứng nghiêng về phía nào và tại sao? Bản năng đó đã
giúp ích gì cho bạn, và ở khía cạnh nào, nó đang âm thầm hạn chế sự trông
cậy của bạn nơi Đấng Christ?

Sự phó thác trông như thế nào trên thương trường để không trở thành sự
thụ động hoặc vô trách nhiệm? Trong vai trò của bạn ngay trong hiện tại,
đâu là ranh giới giữa sự quản lý trung tín và sự kiểm soát không trung tín?

Nếu Chúa Giê-xu đã “biết rõ Ngài sẽ làm gì”, thì lẽ thật đó sẽ thay đổi
cách gánh vác trọng trách lãnh đạo trong tuần này như thế nào? Khi kết
quả còn chưa ngã ngũ, việc lãnh đạo bằng sự tin cậy thay vì bằng nỗi sợ
hãi sẽ trông như thế nào?

Thử thách cho tuần này

Tuần này, hãy xác định một tình huống lãnh đạo mà các con số đều bế tắc.
Thay vì tìm cách xoay sở ngay lập tức, hãy thành thật mang nó đến trước
mặt Chúa trong lời cầu nguyện. Thừa nhận giới hạn của bạn và dâng lên
Ngài những gì bạn có, ngay cả khi nó cảm thấy không đủ. Sau đó, hãy
thực hiện một bước cụ thể của lòng tin cậy. Buông bỏ sự kiểm soát ở nơi
bạn thường nắm chặt. Chọn sự vâng phục ngay tại điểm mà nỗi sợ hãi
đang thúc giục bạn tìm ra kết quả

Cuối cùng, hãy chia sẻ tình huống này với nhóm CBMC của bạn hoặc một
người cố vấn thuộc linh đáng tin cậy. Mời cầu nguyện và giữ kỹ luật cho
bạn. Hãy để những người khác giúp bạn nhận ra đâu là nơi đức tin đang bị
thử thách. Đến cuối tuần, hãy chú ý đến những gì thay đổi, không chỉ xung
quanh bạn, mà còn bên trong lòng bạn. Bởi lẽ, khi những con số trở nên bế
tắc, Đức Chúa Trời thường làm việc sâu sắc nhất trong người lãnh đạo.
Lãnh đạo bằng sự trông cậy. Vì Chúa đã biết điều Ngài sẽ làm.