HƠN CẢ MỘT CON SỐ VỀ NHÂN SỰ

Bước vào hầu hết bất kỳ  công ty nào, bạn cũng sẽ nghe người ta mô tả con người bằng ngôn ngữ của toán học. Số lượng nhân sự. Định biên lao động. Nguồn lực. Số những vị trí cần lấp đầy. Chúng ta nói về số nhân sự chúng ta cần, “đội ngũ dự bị” mà chúng ta đang xây dựng và các ô trống trên sơ đồ tổ chức. Đâu đó trong tất cả các phép tính toán đó, con người bổng nhiên biến mất. Họ trở thành một hạng mục trong ngân sách; một con số tăng lên khi kinh doanh tốt, bị cắt giảm khi tình hình không tốt.

Điều đó diễn ra một cách từ từ. Bạn không hề chủ ý ngừng bận tâm đến những người xung quanh

Chỉ là công việc cứ thế cuốn bạn đi, thời hạn công việc chồng chất, và rồi người đàn ông châm thêm cà phê hoặc người phụ nữ phụ trách bảng lương dần trở thành những vật dụng vô tri trong phòng. Bạn đi ngang qua họ hàng trăm lần và không bao giờ một lần gọi đến tên họ.

Sứ đồ Phao-lô từ chối sống theo cách đó. Ở phần kết của bức thư gửi cho tín hữu Rô-ma, trong chương 16 mà có lẽ bạn thường đọc lướt qua, Phaolô đã làm một điều thật kỳ lạ. Ông bắt đầu xướng tên từng người. Phê-bê, Bê-rít-sin và A-qui-la. Ê-bai-nết. Ma-ri. Ông tiếp tục kể cho đến khi ông chào hỏi được 30 người bằng chính tên của họ, và ông còn gắn những ghi chú nhỏ trên tên họ. Người này làm việc khó nhọc. Người kia đã liều mạng sống vì ông. Hai người nọ đã ở trong Đấng Christ trước cả ông.

Ba mươi tên. Trong một bức thư sẽ tồn tại lâu hơn Đế Quốc La-Mã.

Tại sao Đức Thánh Linh lại cảm thúc một người đàn ông tiêu tốn nhiều mực như vậy vào một danh sách các tên gọi? Bởi vì việc được biết đến vốn là điều quan trọng đối với Đức Chúa Trời. Ngài đã tạo dựng chúng ta với một khát khao được nhìn nhận và được biết đến và được trở nên có giá trị đối với ai đó. Ngài thấu hiểu nỗi khát khao ấy  bởi vì Ngài là Đấng đặt nó vào trong chúng ta. Đối với Ngài không có ai là vô danh cả. Đức Chúa Trời đếm những sợi tóc trên đầu bạn và Ngài biết rõ tên bạn.

Tôi đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của điều này. Tại Hội nghị Châu Phi của chúng tôi ở Zimbabwe năm 2024, tôi và một người anh em đến từ Nam Phi đi quanh một căn phòng đầy các bạn trẻ đã đi làm, gọi tên một số người và nói lẽ thật của Đức Chúa Trời trên đời sống họ. Từng người một, đôi mắt của họ tràn đầy nước mắt. Họ khóc không phải vì cảm thấy tội lỗi. Họ khóc vì có ai đó nhìn thấy họ và xướng lên chính tên của họ. Có một sức mạnh thật sự trong việc cho một người biết rằng họ được biết đến.

Người ngồi cách bạn  hai dãy bàn làm việc không phải chỉ là kẻ đang chiếm một chỗ ngồi. Anh ấy là một người đàn ông có một cái tên, và anh ấy đã lớn lên trong tiếng gọi ấy từ những người yêu mến anh ấy nhất. Người phụ nữ ở quầy lễ tân không ngừng quan tâm vào cái ngày cô ấy bắt đầu làm việc cho bạn. Cô ấy vẫn là con gái của ai đó. Cô ấy vẫn xứng đáng được trân trọng và biết đến, ngay cả trong một thế giới luôn cố gắng thu nhỏ cô ấy thành một hồ sơ cá nhân, một tấm thẻ nhân viên hay một tên tài khoản trên mạng xã hội.

Vì vậy, đây là nhiệm vụ của bạn trong tuần. Hãy học biết tên của mọi người. Hãy gọi tên họ. Một nhân viên bán hàng nhắc tên của bạn để làm mềm lòng bạn và chốt giao dịch. Nhưng đó không phải là cách hành xử của chúng ta. Hãy gọi tên theo cách của một người anh em, bởi vì bạn thực sự nhìn thấy người đứng trước mặt mình. Hãy chào hỏi những người trong đội vệ sinh. Hãy cất tiếng cảm ơn người trợ lý bằng chính tên của họ, trước mặt mọi người trong phòng. Hỏi nhân viên mới rằng cô ấy đến từ đâu – và sau đó nhớ câu trả lời của cô ấy.

Điều đó không tốn kém gì cho bạn, nhưng đó là lời rao giảng mạnh mẽ hơn hầu hết những lời bạn sẽ nói về đức tin của bạn. Mọi người luôn nhận biết sự khác biệt giữa việc bị quản lý và việc được biết đến. Khi bạn đối xử với người được trả lương thấp nhất trong tòa nhà như thể anh ta mang hình ảnh của Đức Chúa Trời, bạn đã cho căn phòng thấy chính xác Đấng Cứu Rỗi của bạn là như thế nào. Bạn không cần một bục giảng để thực hiện mục vụ tại nơi làm việc trong tuần này. Bạn cần một cái tên. Hãy gọi tên người đó.

© năm 2026. C.C. Simpson tận tụy nuôi dưỡng một đức tin Cơ đốc giáo táo bạo và đắc thắng trên thị trường toàn cầu. Trước khi trở thành Chủ tịch của CBMC International, Chris đã cống hiến 28 năm cho sự nghiệp lẫy lừng trong cơn quan nhà nước – với tư cách là Sĩ quan Chỉ huy trong Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, và phục vụ trong Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ, chịu trách nhiệm về bảo vệ bảy đời tổng thống Mỹ và lãnh đạo các đội ngũ tinh nhuệ trong các nhiệm vụ quốc tế phức tạp, có rủi ro cao. Chris hiện sống với vợ, cô Ana, cư trú tại Boca Raton, Florida.

Câu hỏi phản ánh / thảo luận

Hãy lắng nghe cách công ty của bạn nói về con người. Số lượng nhân viên, nguồn lực, Định biên lao động, chỗ ngồi. Bạn đã bắt đầu nghĩ về đồng nghiệp theo cách tương tự từ đâu – xem họ như những

con số thay vì những cái tên?

Ai ở nơi làm việc của bạn đã trở thành “những vật dụng vô tri” trong mắt bạn? Kể tên người bạn đi ngang qua thường xuyên nhất mà không bao giờ thực sự nhìn thấy.

Phao-lô đã dành phần kết của một bức thư, bức thư sẽ tồn tại lâu hơn một đế chế, chỉ để liệt kê danh sách 30 cái tên. Điều đó cho bạn biết điều gì về cách Đức Chúa Trời nhìn nhận những người làm việc bên cạnh bạn hàng ngày?

Có một sự khác biệt giữa việc bị quản lý và việc được biết đến. Bạn muốn được biết đến ở đâu nhất ngay bây giờ, và ai trong cuộc sống của bạn đang chờ đợi bạn làm điều tương tự cho họ

LƯU Ý: Nếu bạn có Kinh Thánh và muốn đọc thêm, hãy xem xét các đoạn sau:

 

 Xuất Ê-díp-tô Ký 33:17

17 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Ta sẽ làm điều ngươi cầu xin ta, vì ngươi được ơn trước mặt ta, và ta biết ngươi bởi danh ngươi vậy.

Ê-sai 43:1

1 Bây giờ, hỡi Gia-cốp! Đức Giê-hô-va là Đấng đã dựng nên ngươi, hỡi Y-sơ-ra-ên! Ngài là Đấng đã tạo thành ngươi, phán như vầy: Đừng sợ, vì ta đã chuộc ngươi. Ta đã lấy tên ngươi gọi ngươi; ngươi thuộc về ta.  Ê-sai 45:3

3 ta sẽ ban vật báu chứa trong nơi tối, của cải chứa trong nơi kín cho ngươi, để ngươi biết rằng chính ta, là Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơra-ên, đã lấy tên ngươi gọi ngươi.  Thi-thiên 139:1-6

1 Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã dò xét tôi, và biết tôi. 2 Chúa biết khi tôi ngồi, lúc tôi đứng dậy; Từ xa Chúa hiểu biết ý tưởng tôi. 3 Chúa xét nét nẻo đàng và sự nằm ngủ tôi, Quen biết các đường lối tôi.4 Vì lời chưa ở trên lưỡi tôi, Kìa, hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã biết trọn hết rồi. 5 Chúa bao phủ tôi phía sau và phía trước, Đặt tay Chúa trên mình tôi… 6 Sự tri thức dường ấy, thật diệu kỳ quá cho tôi, Cao đến đỗi tôi không với kịp!

Ma Thi ơ 25:40

40 Vua sẽ trả lời rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, hễ các ngươi đã làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn nầy của anh em ta, ấy là đã làm cho chính mình ta vậy.

 Giăng 10:3

3 Người canh cửa mở cho, chiên nghe tiếng người chăn; người chăn kêu tên chiên mình mà dẫn ra ngoài.

Thử thách tuần này

Hãy chọn ba người tại nơi làm việc mà bạn đã đối xử như những vật dụng vô tri, những người mà bạn chưa bao giờ bận tâm đến việc tìm hiểu tên của họ hoặc những người mà bạn đã quên tên. Hãy học chúng trong tuần này. Sau đó hãy gọi tên họ. Hãy chào nhóm dọn dẹp bằng chính tên của họ, cảm ơn người trợ lý công khai trước cả phòng, hỏi nhân viên mới một câu hỏi thực sự và ghi nhớ câu trả lời.

Đừng thông báo những gì bạn đang làm hoặc biến nó thành một dự án. Chỉ cần nhìn con người trước mặt bạn theo cách Đức Chúa Trời đã nhìn họ. Sau đó, hãy quan sát và xem điều đó cất tiếng rao giảng thế nào, ngay khi bạn không nói một lời nào về đức tin của bạn.