Khi nhiều người đi làm, động lực của họ thường mang tính cá nhân. Họ cần kiếm sống. Họ cần chăm lo cho gia đình của họ. Họ cần có đủ tiền để chu cấp cho lối sống mà họ đã chọn. Họ đã tìm thấy một nghề mà họ đam mê – họ tận hưởng công việc mình đang làm, và cảm thấy được đền đáp xứng đáng, và công việc đó mang lại cho họ sự tự tin và ý nghĩa cuộc sống.
Bản thân những điều này không có gì là sai. Mỗi điều đều có thể là một thành quả xứng đáng từ công sức lao động của chúng ta. Thế nhưng, dù là người thông minh nhất, tài năng nhất, giàu kinh nghiệm nhất cũng không thể tự mình hoàn thành mọi việc cần làm. Một cách tiếp cận cộng việc và cuộc sống của chúng ta theo tư duy ” lấy mình làm trung tâm” – có thể dẫn đến những hệ lụy khôn lường.
Tôi điểm lại sự nghiệp của chính mình. Khi tôi đến CBMC hơn 40 năm trước, tôi đã thực hiện một bước tiến lớn từ một biên tập viên báo cộng đồng trở thành giám đốc xuất bản, chịu trách nhiệm phát triển một tạp chí. Tôi có kinh nghiệm viết, biên tập và chụp ảnh, nhưng không biết gì về cách thiết kế một tạp chí. Tôi thiếu khả năng tạo hình minh họa cho các bài viết khác nhau. Và tôi không có chuyên môn để sản xuất các chuyên mục về các chủ đề như tài chính cá nhân, quản lý thời gian và các mối quan hệ gia đình.
May mắn thay, chúng tôi đã tìm được những người tài năng để lấp đầy những vai trò đó – một nhà thiết kế đồ họa, họa sĩ minh họa, chuyên gia đóng góp các chuyên mục chất lượng – cùng với một trợ lý biên tập viên và trợ lý hành chính. Mỗi người chúng tôi đều đóng góp theo những ân tứ và khả năng riêng biệt của mình. Mỗi khi một ấn bản của tạp chí ra mắt, nó vượt quá mong đợi của chúng tôi. Tôi rút ra một kết luận, ” Tổng thể luôn lớn hơn tổng số của các phần cộng lại” Điều tương tự cũng áp dụng cho bất kỳ nỗ lực nghề nghiệp nào. Cho dù chúng ta là một doanh nhân, chủ doanh nghiệp, giám đốc điều hành công ty, quản lý, đại diện bán hàng, người chuyên nghiệp như luật sư, bác sĩ, kiểm toán viên, kỹ sư hoặc kiến trúc sư, hoặc một thành viên của nhân viên văn phòng, chúng ta không thể chỉ làm việc cho riêng mình. Chúng ta cần nhau để có kết quả tối ưu. Một trong những phân đoạn hay nhất trong Kinh Thánh về điều này là Truyền đạo 4:9-12, nhấn mạnh giá trị của việc làm việc cùng nhau. Dưới đây là một số lời dạy từ đó:
Năng suất cao hơn. Một con ngựa có thể kéo một tải trọng nhất định, nhưng khi kết hợp hai con ngựa lại với nhau và chúng có thể kéo được trọng lượng nặng gấp nhiều lần hơn. Nguyên tắc tương tự cũng áp dụng cho việc theo đuổi mục tiêu hoặc hợp tác trong một dự án. “9 Hai người hơn một, vì họ sẽ được công giá tốt về công việc mình.” (Truyền đạo 4:9).
Phục hồi nhanh chóng hơn. Không ai là hoàn hảo và tất cả chúng ta đều sẽ phạm sai lầm hoặc vấp ngã lúc này hay lúc khác. Luôn luôn hữu ích khi có đồng nghiệp sẵn sàng giúp chúng ta đứng dậy, rũ bỏ bản thân và quay trở lại công việc trước mắt. “10 Nếu người nầy sa ngã, thì người kia sẽ đỡ bạn mình lên; nhưng khốn thay cho kẻ ở một mình mà sa ngã, không có ai đỡ mình lên! ” (Truyền đạo 4:10).
Nguồn lực dồi dào hơn. Sự đồng lòng hiệp lực giúp chúng ta ứng phó hiệu quả hơn trước mọi thách thức.“ 11 Cũng vậy, nếu hai người ngủ chung thì ấm; còn một mình thì làm sao ấm được? ” (Truyền đạo 4:11).
Sức mạnh lớn hơn. Bạn có nhận thấy rằng một sợi dây có thể dễ bị đứt và hai sợi có lực cản cao hơn, nhưng ba sợi xoắn lại với nhau khó đứt hơn nhiều không? Điều tương tự cũng đúng khi chúng ta làm việc cùng nhau hướng tới các mục tiêu chung. Nghịch cảnh có thể làm gục ngã một hoặc thậm chí hai người, nhưng có thể được xử lý tốt hơn khi chúng ta làm việc cùng nhau như một đội ngũ. “12 Lại nếu kẻ ở một mình bị người khác thắng, thì hai người có thế chống cự nó; một sợi dây bện ba lấy làm khó đứt.” (Truyền đạo 4:12).
© năm 2026. Robert J. Tamasy đã viết Marketplace Ambassadors: CBMC’s Continuing Legacy of Evangelism and Discipleshipship (Sứ giả nơi làm việc: Di sản tiếp nối của CBMC về Truyền giảng và Môn đồ hóa); Kinh doanh tốt nhất: Trí tuệ vượt thời gian từ Châm ngôn cho nơi làm việc ngày nay; Theo đuổi cuộc sống với trái tim của người chăn, đồng tác giả với Ken Johnson; và The Heart of Mentoring, đồng tác giả với David A. Stoddard, và nhiều cuốn sách và bài báo tạp chí khác. Blog hai tuần một lần của Bob là: www.bobtamasy.blogspot.com.
Câu hỏi phản ánh / thảo luận
- Có bao giờ bạn hoặc ai đó mà bạn biết đến nơi làm việc mỗi ngày với một mục đích chính – hoàn thành càng nhiều càng tốt cho bản thân bạn (hoặc bản thân họ) không? Kết quả của việc giữ thái độ đó là gì?
- Bạn có thường dành thời gian để ghi nhận và trân trọng những đóng góp riêng biệt của những người mà bạn cùng làm việc mỗi ngày không? Tại sao hoặc tại sao không?
- Hãy nghĩ về một thời điểm mà bạn đã thấy bằng chứng rõ ràng của câu ngạn ngữ, “Không ai trong chúng ta thông minh như tất cả chúng ta hợp lại cùng nhau.” So sánh điều đó với thời điểm bạn và những người khác chọn làm việc độc lập, thay vì tập hợp ý tưởng và nguồn lực. Sự khác biệt là gì?
- Bạn có thể nghĩ về một lần khi bạn vấp ngã hoặc trượt chân, nói theo nghĩa bóng, và cảm thấy thật may mắn khi có một ai đó kịp thời đến giúp bạn đứng dậy không? Hoặc có lẽ đã có lần bạn đưa tay giúp đỡ người khác đã sa ngã hoặc thất bại. Trải nghiệm đó như thế nào?
LƯU Ý: Nếu bạn có Kinh Thánh và muốn đọc thêm, hãy xem xét các đoạn sau:
Châm-ngôn 11:4
4 Đâu không có bò, đó máng cỏ trống không; Nhưng nhiều hoa lợi do nơi sức bò đực mà ra.
Châm-ngôn 15:22
22 Đâu không có nghị luận, đó mưu định phải phế; Nhưng nhờ có nhiều mưu sĩ, mưu định bèn được thành.
Châm-ngôn 21:5
5 Các ý tưởng của người cần mẫn dẫn đến sự dư dật; Còn những kẻ khờ dại chỉ chạy đến điều thiếu thốn.
Châm-ngôn 27:17
17 Sắt mài nhọn sắt. Cũng vậy người bổ dưỡng diện mạo bạn hữu mình.
Rô-ma 12:3-8
3 Vậy, nhờ ơn đã ban cho tôi, tôi nói với mỗi người trong anh em chớ có tư tưởng cao quá lẽ, nhưng phải có tâm tình tầm thường, y theo lượng đức tin mà Đức Chúa Trời đã phú cho từng người. 4 Vả, như trong một thân chúng ta có nhiều chi thể, và các chi thể không làm một việc giống nhau, 5 thì cũng vậy, chúng ta là nhiều người mà hiệp nên một thân trong Đấng Christ, và hết thảy chúng ta đều là các phần chi thể của nhau. 6 Vì chúng ta có các sự ban cho khác nhau, tùy theo ơn đã ban cho chúng ta, ai được ban cho nói tiên tri, hãy tập nói theo lượng đức tin; 7 ai được gọi đến làm chức vụ, hãy buộc mình vào chức vụ; ai dạy dỗ, hãy chăm mà dạy dỗ; 8 ai gánh việc khuyên bảo, hãy khuyên bảo; ai bố thí, hãy lấy lòng rộng rãi mà bố thí; ai cai trị, hãy siêng năng mà cai trị; ai làm sự thương xót, hãy lấy lòng vui mà làm.
1 Cô-rinh-tô 12:12-26
12 Vả, như thân là một, mà có nhiều chi thể, và như các chi thể của thân dầu có nhiều, cũng chỉ hiệp thành một thân mà thôi, Đấng Christ khác nào như vậy. 13 Vì chưng chúng ta hoặc người Giu-đa, hoặc người Gờ-réc, hoặc tôi mọi, hoặc tự chủ, đều đã chịu phép báp-têm chung một Thánh Linh để hiệp làm một thân; và chúng ta đều đã chịu uống chung một Thánh Linh nữa. 14 Thân cũng chẳng phải có một chi thể, bèn là nhiều chi thể. 15 Nếu chân rằng: Vì ta chẳng phải là tay, nên ta không thuộc về thân, thì chẳng phải bởi đó chân không có phần trong thân. 16 Và nếu tai rằng: Vì ta chẳng phải là mắt, nên ta không thuộc về thân, thì tai chẳng phải bởi đó không có phần trong thân. 17 Ví bằng cả thân đều là mắt, thì sự nghe ở đâu? Nếu cả thân đều là tai, thì sự ngửi ở đâu? 18 Nhưng bây giờ, Đức Chúa Trời đã sắp đặt các chi thể của thân chúng ta, ban cho mỗi một chi thể cái địa vị theo ý Ngài lấy làm tốt mà chỉ định. 19 Nếu chỉ có một chi thể mà thôi, thì cái thân ở đâu? 20 Vậy, có nhiều chi thể, song chỉ có một thân. 21 Mắt không được nói với bàn tay rằng: Ta chẳng cần đến mầy; đầu cũng chẳng được nói với chân rằng: Ta chẳng cần đến bay. 22 Trái lại, các chi thể của thân xem ra rất yếu đuối lại là cần dùng. 23 Chi thể nào trong thân chúng ta nghĩ là hèn hạ hơn, thì chúng ta tôn trọng hơn; chi thể nào chẳng đẹp, thì chúng ta lại trau giồi hơn, 24 còn như cái nào đã đẹp rồi, thì không cần trau giồi. Nhưng Đức Chúa Trời đã sắp đặt thân người, để chi thể nào thiếu thốn thì được quí trọng hơn, 25 hầu cho trong thân không có sự phân rẽ, mà các chi thể phải đồng lo tưởng đến nhau. 26 Lại, trong các chi thể, khi có một cái nào chịu đau đớn, thì các cái khác đều cùng chịu; và khi một cái nào được tôn trọng, thì các cái khác đều cùng vui mừng.
Thử thách cho tuần này
Trong tuần này, hãy dành thời gian để xem xét cách bạn tiếp cận công việc của mình. Bạn đang cố gắng đơn giản để đạt được mọi thứ có thể, hay bạn xem mình là một thành viên có giá trị của nhóm?
Nếu bạn nhận ra rằng bạn đã không chú ý đúng đắn đến giá trị mà người khác đóng góp cho những gì đang được hoàn thành, đây có thể là thời điểm tốt để nhận ra và bày tỏ sự đánh giá cao của bạn đối với những gì họ đang làm.