KẾT QUẢ CỦA BẠN KHÔNG PHẢI LÀ SỨ MỆNH CỦA NGÀI

Hầu hết những người đi làm đo lường giá trị bản thân bằng kết quả đầu ra. Những hợp đồng được ký kết. Các dự án được hoàn thành. Hộp thư đến được dọn sạch. Chúng ta sống ngập trong các chỉ số và thời hạn, và đến một lúc trên hành trình đó, chúng ta bắt đầu tin rằng mọi thứ phụ thuộc vào chính mình. Nếu chúng ta không xuất hiện, mọi thứ sẽ đình trệ. Nếu chúng ta không tạo ra kết quả, không có điều gì chuyển dịch. Sự lừa dối đó không chỉ dừng lại ở lại văn phòng. Nó len lỏi vào cả đức tin của chúng ta. Chúng ta bắt đầu nghĩ rằng công việc của Đức Chúa Trời trên thế giới này phụ thuộc vào nỗ lực, năng lực và sự sẵn lòng gánh vác của chúng ta. Sự kêu gọi bắt đầu cảm thấy như áp lực. Sự vâng phục bắt đầu cảm thấy như gánh nặng. Sự phục vụ, tại bàn làm việc hay trong thánh đường, bắt đầu cảm thấy như một sự căng thẳng.

Giăng đoạn 21 kể một câu chuyện khác. Sau khi Chúa phục sinh, các môn đồ đánh cá suốt đêm và không bắt được gì. Vào lúc bình minh, Chúa Giê-xu từ trên bờ gọi vọng ra và hỏi họ có gì ăn không. Họ trả lời là không. Ngài bảo họ hãy thả lưới sang bên phải mạn thuyền. Họ vâng lời, và lưới nặng đến mức họ hầu như không thể kéo nổi vào. Trong một khoảnh khắc, có vẻ như công lao khó nhọc của họ cuối cùng đã được đền đáp. Sau đó, họ bước lên bải biển. Chúa Giê-xu đã nhóm sẵn một bếp than hồng. Cá đã được nướng. Bánh mì đã sẳn sàng. Bữa sáng được dọn ra. Và rồi Ngài nói điều gì đó bẻ gãy sự tự cao của bất kỳ người nào khi đọc đến. 10 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy đem vài con cá các ngươi mới đánh được đó lại đây.  “ (Giăng 21:10).

Hãy ngẫm lại mà xem. Bữa ăn không phụ thuộc vào số cá họ đánh bắt được. Ngài vẫn muốn sự góp phần của họ. Đấng Christ không cần cá của họ để nuôi sống họ. Ngài đã chu cấp sẵn những gì cần thiết. Nhưng Ngài vẫn hoan nghênh những gì họ mang đến. Công lao của họ không tạo ra sự chu cấp. Nó kết nối họ với sự chu cấp. Phép lạ không phải là họ trao cho Chúa Giê-xu một cái gì đó mà Ngài còn thiếu. Phép lạ là Ngài để cho họ được dự phần vào.

Điều đó thay đổi cách chúng ta hiểu về công việc của mình. Đức Chúa Trời không cần năng suất của chúng ta để hoàn thành mục đích của Ngài. Ngài không bị giới hạn bởi hiệu suất của chúng ta. Ngài không dựa vào năng lực của chúng ta để hành động. Công việc của chúng ta, tầm ảnh hưởng của chúng ta, lời chứng của chúng ta không phải là những công cụ mà Ngài thiết tha cần đến. Đó là những món quà mà Ngài ân cần ban cho. Một lời mời gọi chúng ta cộng tác với những gì Ngài đã và đang làm trên thế giới.

Điều đó làm thay đổi tâm thế làm việc của chúng ta. Chúng ta không xuất hiện vì thế giới sẽ sụp đổ khi thiếu chúng ta, nhưng vì Đức Chúa Trời đã chọn để chúng ta dự phần vào. Chúng ta không lao khổ để chứng minh giá trị của mình. Chúng ta dốc sức vì chúng ta đã được kêu gọi. Chúng ta không làm chứng cho Đấng Christ vì Đức Chúa Trời bất lực nếu không có tiếng nói của chúng ta. Chúng ta làm chứng vì Ngài vui lòng sử dụng sự vâng phục của con người cho các mục đích thiêng liêng của Ngài.

Cô-lô-se 3:23 chép rằng, 23 Hễ làm việc gì, hãy hết lòng mà làm, như làm cho Chúa, chớ không phải làm cho người ta,” Đó là một lời kêu gọi hướng đến đặc ân, chứ không phải áp lực. Công việc hàng ngày của bạn không chỉ là kế sinh nhai, mà còn là sự dự phần. Điều nguy hiểm là chúng ta quên đi điều đó và biến sự cộng tác thiêng liêng thành một gánh nặng cá nhân. Khi điều đó xảy ra, chúng ta oán trách với những gì đáng lẽ ra nên được đón nhận với lòng biết ơn và coi sự vâng phục như một nghĩa vụ thay vì một cơ hội. Chúng ta sống như thể Đức Chúa Trời phụ thuộc vào chúng ta thay vì nhớ rằng Ngài đã mời gọi chúng ta.

Đấng Christ phục sinh đã không yêu cầu các môn đồ chuẩn bị bữa ăn. Ngài yêu cầu họ mang những gì họ đã bắt được và cùng ngồi với Ngài bên bếp lửa. Nguyện xin Chúa cho chúng ta đừng bao giờ nhầm lẫn việc “được mời gọi” với việc “mình là người không thể thiếu”. Cầu mong chúng ta không bao giờ coi sự kêu gọi là gánh nặng thay vì là một điều diệu kỳ. Lao khổ với Đấng Christ trên thương trường không phải là điều chúng ta chịu đựng. Đó là điều chúng ta vinh dự nhận lãnh.

© năm 2026. C.C. Simpson tận tâm nuôi dưỡng một đức tin Cơ đốc giáo kiên định và chiến thắng trên thị trường toàn cầu. Trước khi trở thành Chủ tịch của CBMC International, Chris đã cống hiến 28 năm cho sự nghiệp xuất sắc trong khu vực công – với tư cách là Sĩ quan Chỉ huy trong Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ và phục vụ trong Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ, chịu trách nhiệm bảo vệ bảy đời tổng thống Mỹ và lãnh đạo các đội tinh nhuệ trong các nhiệm vụ quốc tế phức tạp, có rủi ro cao. Cùng với vợ Ana, Chris sống ở Boca Raton, Florida.

Câu hỏi suy ngẫm

  • Khi bạn đi làm mỗi ngày, bạn thấy ai phụ thuộc vào bạn? Ai sẽ là người chịu thiệt thòi nếu bạn không gánh vác phần trách nhiệm của mình? Điều đó có tạo ra áp lực buộc bạn phải thực hiện và đáp ứng kỳ vọng của người khác không? Giải thích câu trả lời của bạn.
  • Nếu bạn là một tín đồ theo Chúa, bạn nghĩ Ngài kỳ vọng điều gì ở bạn? Có bao giờ bạn cảm thấy rằng các chương trình của Đức Chúa Trời sẽ bị đổ vỡ nếu bạn không hoàn thành phần việc của mình trong công trình của Ngài? Hay bạn từng nghĩ rằng tiếng gọi của Ngài trên cuộc đời bạn là một điều gì đó mà bạn buộc phải cam chịu gánh vác?”
  • Thương trường ngày nay, có lẽ hơn bao giờ hết, cần sự hiện diện tích cực của những người nam và nữ sẵn sàng phục vụ như những gì sứ đồ Phao-lô gọi là “Đại sứ của Đấng Christ” (2 Cô-rinh-tô 5:20). Điều khác biệt nào khi nhận ra rằng Chúa không phụ thuộc vào năng suất của chúng ta để hoàn thành các mục đích của Ngài, và thay vào đó Ngài mời gọi chúng ta tham gia, cộng tác với Ngài trong những gì Ngài đang làm?
  • Theo bạn nghĩ “làm việc hết lòng, như làm cho Chúa chứ không phải cho loài người” có nghĩa là gì? Điều đó sẽ trông như thế nào trong cách bạn thực sự gánh vác trách nhiệm của mình vào sáng thứ Hai?

LƯU Ý: Nếu bạn có Kinh Thánh và muốn đọc thêm, hãy xem xét các đoạn sau:

Ma-thi-ơ 9:37-38

37 Ngài bèn phán cùng môn đồ rằng: Mùa gặt thì thật trúng, song con gặt thì ít. 38 Vậy, hãy cầu xin chủ mùa gặt sai con gặt đến trong mùa mình.

1 Cô Rinh Tô 3:9

9 Vả, chúng tôi là bạn cùng làm việc với Đức Chúa Trời; anh em là ruộng của Đức Chúa Trời cày, nhà của Đức Chúa Trời xây.

2 Cô-rinh-tô 5:16-21

16 Bởi đó, từ rày về sau, chúng tôi không theo xác thịt mà nhận biết ai nữa; và, dẫu chúng tôi từng theo xác thịt mà nhận biết Đấng Christ, song cũng chẳng còn nhận biết Ngài cách ấy đâu. 17 Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới. 18 Mọi điều đó đến bởi Đức Chúa Trời, Ngài đã làm cho chúng ta nhờ Đấng Christ mà được hòa thuận lại cùng Ngài, và đã giao chức vụ giảng hòa cho chúng ta. 19 Vì chưng Đức Chúa Trời vốn ở trong Đấng Christ, làm cho thế gian lại hòa với Ngài, chẳng kể tội lỗi cho loài người, và đã phó đạo giảng hòa cho chúng tôi. 20 Vậy chúng tôi làm chức khâm sai của Đấng Christ, cũng như Đức Chúa Trời bởi chúng tôi mà khuyên bảo. Chúng tôi nhân danh Đấng Christ mà nài xin anh em: Hãy hòa thuận lại với Đức Chúa Trời. 21 Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời.

2 Cô-rinh-tô 6:1-2

1 Ấy vậy, vì chúng tôi làm việc với Chúa, nên xin anh em chớ chịu ơn Đức Chúa Trời luống không. 2 Vì Ngài phán rằng: Ta đã nhậm lời ngươi trong thì thuận tiện, Ta đã phù hộ ngươi trong ngày cứu rỗi. Kìa, hiện nay là thì thuận tiện; kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi!

  • Tê-sa-lô-ni-ca 3:2
  • và sai Ti-mô-thê, là anh em chúng tôi, tôi tớ của Đức Chúa Trời, kẻ giúp việc đạo Tin lành của Đấng Christ, đến cùng anh em, để khiến anh em được vững vàng và giục lòng anh em trong đức tin,

Thử thách cho tuần này

Khi bạn nghĩ về công việc hoặc sự nghiệp hiện tại của mình, bạn có coi đó là một sự kêu gọi từ Đức Chúa Trời, hay chỉ đơn thuần là một phương tiện để kiếm sống, thanh toán hóa đơn và mua những gì bạn cần và muốn? Đó là những mối quan tâm chính đáng, nhưng Kinh Thánh dạy rằng Chúa hứa sẽ đáp ứng nhu cầu của chúng ta. Ngài đặt chúng ta vào những vị trí để chúng ta có thể hữu ích cho các mục đích của Ngài.

Dành một chút thời gian trong tuần này để cùng trò chuyện với một người bạn, người cố vấn hoặc một người hướng dẫn đáng tin cậy. Hãy lắng nghe những lời khuyên từ họ để biết cách làm thế nào để thực thi một cách trung tín hơn tiếng gọi mà Đức Chúa Trời đã đặt để cho bạn — dù là trên thương trường, trong mái ấm gia đình, hay giữa cộng đồng xung quanh.”