CƠ HỘI CHÍNH LÀ TẦM ẢNH HƯỞNG

Bước vào văn phòng vào sáng thứ Hai. Tiếng bàn phím gõ lách cách. Tiếng thông báo tthư điện tử. Sự cạnh tranh ẩn giấu đằng sau những nụ cười lịch sự và các bản báo cáo hàng quý. Tất cả dường như rất đỗi bình thường, vô thưởng vô phạt. Chỉ đơn thuần là công việc. Nhưng sự thật không phải vậy. Mỗi nơi làm việc là một kiểu đền thờ, chứa đầy các nghi lễ thờ phượng của riêng nó. Sự thành công được khen ngợi trong các bản đánh giá hiệu suất. Địa vị được tôn vương qua những lần thăng chức và các tước hiệu. Sự an toàn ẩn sau những mức lương và kế hoạch nghỉ hưu. Đây là những vị thần của thời đại chúng ta, nhỏ bé, hào nhoáng và vô cùng khốc liệt.

Và sau đó Chúa Giê-xu bước vào. Trong suốt thời gian của Ngài trên đất, Ngài không bao giờ né tránh các trung tâm có tầm ảnh hưởng. Ngài đi thẳng vào những nơi đó, các nhà hội, hành lang đền thờ, những nơi mà văn hóa và niềm tin va chạm nhau. Ngài giảng dạy tại đó. Ngài đã chữa lành tại đó. Ngài đối mặt với những sự đổ vỡ tại đó. Và khi chính đền thờ bị lòng tham thao túng, Ngài đã lật đổ những chiếc bàn mà không hề nao núng. (Ma-thi-ơ 21:12-13). Chúa Giê-xu không xem sự ảnh hưởng như một mối nguy hiểm cần tránh; Ngài xem đó như một sứ mạng được giao phó từ Cha Ngài.

Ma-thi-ơ 21:12-13   12 Đức Chúa Jêsus vào đền thờ, đuổi hết kẻ bán người mua ở đó; đổ bàn của người đổi bạc, và ghế của người bán bồ câu. 13 Ngài phán cùng họ rằng: Có lời chép: Nhà ta sẽ gọi là nhà cầu nguyện;

Sứ đồ Phao-lô cũng mang trong mình sự can trường thánh khiết đó. Ông lý luận trong các nhà hội nhưng cũng ở giữa chợ thành Athens, nơi giao thoa của kinh doanh và các tư tưởng (Công vụ 17:17). Sau đó, ông đứng trước các thống đốc và các vị vua, kể câu chuyện về Chúa Giê-xu mà không lời biện hộ (Công vụ 24-26). Ông không mưu cầu một bệ phóng hay danh tiếng. Điều ông làm là Ông đang quản trị cơ hội tiếp cận. Mục đích của ông: 5 …. bắt hết các ý tưởng làm tôi vâng phục Đấng Christ. ” (2 Côrinh-tô 10:5).

Công vụ 17:17  17 Vậy, người biện luận trong nhà hội với người Giu-đa và người mới theo đạo Giu-đa; lại mỗi ngày, với những kẻ nào mình gặp tại nơi chợ.”

Công vụ 24:26  “26 Phê-lít cũng trông Phao-lô lót bạc cho mình; nên năng đòi người đến, và nói chuyện cùng người.”

Đây không phải là lý thuyết suông. Đó là một ngày làm việc từ 9 đến 5 giờ của bạn. Văn phòng của bạn. Lớp học của bạn. Phòng khám của bạn. Phòng xử án của bạn. Phòng họp hội đồng quản trị hay chiếc bàn khởi nghiệp của công ty bạn. Nếu Đức Chúa Trời đã mở một cánh cửa cho bạn bước vào bất kỳ nơi nào có tầm ảnh hưởng về văn hóa hoặc chuyên môn nghề nghiệp, thì đó không phải là ngẫu nhiên. Bạn không được đặt ở đó để leo lên nấc thang danh vọng nhanh hơn. Bạn được đặt ở đó để tôn cao Vương quốc của Ngài .

Chúa Giê-xu mô tả tầm ảnh hưởng đó như men trong bột (Ma-thi-ơ 13:33); lặng lẽ, ẩn mình nhưng không gì ngăn cản được. Tầm ảnh hưởng đích thực không đến từ sự phô trương hay tiếng vang bên ngoài; nó đến từ sự hiện diện. Sự xuất sắc trong nghề nghiệp của bạn thu phục được sự tôn trọng. Sự chính trực khiến bạn phải trả giá nhưng cũng khắc họa bản chất chân thực của bạn. Dũng cảm để nêu tên những gì sai và sống với những gì đúng. Sự kiên nhẫn để giữ trọn lòng trung thành, ngay cả khi những chuyển biến tích cực dường như đang diễn ra chậm chạp đến đau lòng.

Ma-thi-ơ 13:33   33 Ngài lấy ví dụ khác nữa mà phán rằng: Nước thiên đàng giống như men mà người đàn bà kia lấy trộn vào trong ba đấu bột, cho đến chừng nào bột dậy cả lên.

Đa-ni-ên đã làm điều này tại Ba-by-lôn (Đa-ni-ên 6). Giô-sép đã làm điều này tại Ai Cập (Sáng thế ký 41). Cả hai đều sống trong lòng các hệ thống ngoại bang, nhưng cả hai đều mang sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời vươn đến những cấp bậc lãnh đạo cao nhất. Họ không gào thét theo cách của họ để chứng mình sự tồn tại của mình, nhưng họ không im lặng khi lẽ thật đòi hỏi một tiếng nói. Đức tin của họ đã định hình các đế chế mà không bao giờ cúi đầu trước họ.

 

Đa-ni-ên 6   Đa-ni-ên trong hang sư tử

1 Vua Đa-ri-út ưng đặt trong nước một trăm hai mươi quan trấn thủ, để chia nhau trị cả nước, 2 và trên họ có ba quan thượng thơ, mà một là Đani-ên. Các quan trấn thủ phải khai trình với ba quan đó, hầu cho vua khỏi chịu một sự tổn hại nào. 3 Vả, Đa-ni-ên lại trổi hơn hai quan thượng thơ kia và các quan trấn thủ, vì người có linh tánh tốt lành; thì vua định lập người trên cả nước. 4 Các quan thượng thơ và trấn thủ bèn tìm cớ kiện Đa-ni-ên về việc nước; nhưng họ không thể tìm được một cớ nào, hay một sự xấu nào của người, bởi người là trung thành, trong người chẳng có điều lỗi và cũng chẳng có sự xấu. 5 Vậy những người đó nói rằng: Chúng ta không tìm được một cớ nào mà cáo Đa-ni-ên nầy, nếu chúng ta chẳng tìm trong sự thuộc về luật pháp Đức Chúa Trời nó. 6 Các quan thượng thơ và trấn thủ đó bèn vào chầu vua và tâu rằng: Hỡi vua Đa-ri-út, chúc vua sống đời đời! 7 Hết thảy các quan thượng thơ trong nước, các quan lãnh binh, các quan trấn thủ, các quan nghị viên và các đại thần đều đồng tình xin vua ra chỉ dụ, lập một cấm lệnh nghiêm nhặt trong ba mươi ngày, hễ ai cầu xin thần nào hay một người nào ngoài vua, thì, hỡi vua, kẻ ấy sẽ phải quăng vào hang sư tử. 8 Bây giờ, hỡi vua, hãy lập điều cấm đó và ký tên vào, hầu cho không đổi thay đi, theo như luật pháp của người Mê-đi và người Phe-rơ-sơ, không thể đổi được. 9 Vậy vua Đa-ri-út bèn ký tên lập cấm lệnh đó. 10 Khi Đa-ni-ên nghe rằng chỉ dụ đó đã ký tên rồi, thì về nhà mình (những cửa sổ của phòng người thì mở về hướng Giê-ru-sa-lem).

Tại đó, cứ một ngày ba lần, người quì gối xuống, cầu nguyện, xưng tạ trước mặt Đức Chúa Trời mình, như vẫn làm khi trước. 11 Bấy giờ những người đó nhóm lại, thấy Đa-ni-ên đương cầu nguyện nài xin trước mặt Đức Chúa Trời mình. 12 Họ bèn đến chầu vua và tâu cùng vua về cấm lệnh của vua rằng: Hỡi vua, vua chẳng từng ký tên vào một cấm lệnh rằng trong ba mươi ngày, hễ ai cầu xin thần nào hay người nào ngoài vua, thì sẽ phải quăng vào hang sư tử đó chăng? Vua trả lời rằng: Sự đó là thật, theo như luật pháp của người Mê-đi và người Phe-rơ-sơ, không thể đổi được. 13 Họ bèn đáp lại và tâu vua rằng: Đa-ni-ên, là một trong những con cái phu tù Giu-đa, không có lòng kiêng nể vua chút nào, hỡi vua, dầu đến cấm lệnh vua đã ký tên cũng vậy; song nó cứ một ngày cầu nguyện ba lần. 14 Khi vua nghe những lời đó, thì lấy làm buồn bã lắm; vua định lòng giải cứu Đa-ni-ên, và mãi đến khi mặt trời lặn, cố hết sức tìm thế để giải cứu người. 15 Nhưng các người đó nhóm lại cùng vua và tâu rằng: Hỡi vua, xin biết rằng theo luật pháp của người Mê-đi và người Phe-rơ-sơ, hễ là cấm lệnh hay chỉ dụ nào mà vua đã lập định rồi, thì không thể thay đổi được. 16 Bấy giờ vua truyền điệu Đa-ni-ên đến, và phải ném người vào hang sư tử. Vua cất tiếng nói cùng Đa-ni-ên rằng: Đức Chúa Trời ngươi là Đấng ngươi hằng hầu việc, sẽ giải cứu ngươi. 17 Người ta bèn đem đến một hòn đá chận nơi cửa hang, và vua đóng ấn mình cùng ấn các đại thần nữa, hầu cho không có điều gì thay đổi được về Đa-ni-ên. 18 Sau đó, vua trở về cung mình, và suốt đêm kiêng ăn, cũng không đem bạn nhạc đến trước mặt mình, và vua không ngủ được. 19 Đoạn, vua dậy sớm, khi hừng sáng, vội vàng đi đến hang sư tử. 20 Khi vua đến gần hang, lấy giọng rầu rĩ mà kêu Đa-ni-ên; vua cất tiếng nói cùng Đa-ni-ên rằng: Hỡi Đa-ni-ên, tôi tớ Đức Chúa Trời hằng sống! Đức Chúa Trời ngươi mà ngươi hằng hầu việc, có thể giải cứu ngươi khỏi sư tử được chăng? 21 Bấy giờ Đa-ni-ên tâu cùng vua rằng: Hỡi vua, chúc vua sống đời đời! 22 Đức Chúa Trời tôi đã sai thiên sứ Ngài, và bịt miệng các sư tử, nên chúng nó không làm hại chi đến tôi, bởi tôi đã được nhận là vô tội trước mặt Ngài. Hỡi vua, đối với vua cũng vậy, tôi chẳng từng làm hại gì. 23 Bấy giờ vua mừng rỡ lắm, và truyền đem Đa-ni-ên lên khỏi hang. Vậy Đa-ni-ên được đem lên khỏi hang, và người ta không thấy một vết tích nào trên người, bởi người đã nhờ cậy Đức Chúa Trời mình.24 Theo lệnh vua, những kẻ đã kiện Đa-ni-ên ấy cùng con cái và vợ họ đều bị điệu đến quăng vào hang sư tử. Khi họ chưa đến dưới đáy hang, thì những sư tử đã vồ lấy và xé xương hết thảy. 25 Bấy giờ, vua Đa-ri-út viết cho hết thảy các dân, các nước, các thứ tiếng ở khắp trên đất rằng: Nguyền cho sự bình an các ngươi được thêm lên! 26 Ta ban chiếu chỉ rằng, trong khắp miền nước ta, người ta phải run rẩy kính sợ trước mặt Đức Chúa Trời của Đa-ni-ên; vì Ngài là Đức Chúa Trời hằng sống và còn đời đời. Nước Ngài không bao giờ bị hủy diệt, và quyền Ngài sẽ còn đến cuối cùng. 27 Ngài cứu rỗi và giải thoát, làm những dấu lạ sự lạ ở trên trời dưới đất, đã cứu Đa-ni-ên khỏi quyền thế sư tử. 28 Đa-ni-ên cứ được thạnh vượng như vậy trong đời vua Đa-ri-út và vua Si-ru là người Phe-rơ-sơ.

 

Sáng thế ký 41    Giô-sép bàn mộng của Pha-ra-ôn

1 Cách hai năm sau, Pha-ra-ôn nằm chiêm bao thấy mình đứng bên bờ sông. 2 Nầy đâu dưới sông đi lên bảy con bò mập và tốt, ăn cỏ trong bưng. 3 Rồi nầy, bảy con bò khác, xấu dạng, gầy guộc, ở dưới sông đi theo lên sau, đến đứng gần các con bò trước trên bờ sông. 4 Bảy con bò xấu dạng, gầy guộc, nuốt bảy con bò mập tốt. Pha-ra-ôn bèn thức giấc. 5 Vua nằm ngủ lại, chiêm bao lần thứ nhì, thấy bảy gié lúa chắc, tốt tươi, mọc chung trên một cộng rạ. 6 Kế đó, bảy gié lúa khác lép và bị gió đông thổi háp, mọc theo bảy gié lúa kia. 7 Bảy gié lúa lép nuốt bảy gié lúa chắc. Pha-ra-ôn bèn thức giấc; và nầy, thành ra một điềm chiêm bao. 8 Sáng mai, tâm thần người bất định, truyền đòi các pháp sư và các tay bác sĩ xứ Ê-díp-tô đến, thuật lại điềm chiêm bao mình cho họ nghe; nhưng chẳng có ai bàn được điềm chiêm bao đó cho vua hết. 9 Quan tửu chánh bèn tâu cùng Pha-ra-ôn rằng: Bây giờ, tôi nhớ đến lỗi của tôi. 10 Ngày trước, bệ hạ nổi giận cùng quần thần, có cầm ngục quan thượng thiện và tôi nơi dinh quan thị vệ. 11 Trong lúc đó, cùng một đêm kia, chúng tôi có thấy điềm chiêm bao, chiêm bao mỗi người đều có ý nghĩa riêng rõ ràng. 12 Tại đó, cùng chung ngục, có một người Hê-bơ-rơ, còn trẻ, kẻ gia đinh của quan thị vệ; chúng tôi thuật lại cho chàng nghe điềm chiêm bao của mình; chàng bàn rõ ra cho ai mỗi chiêm bao nấy. 13 Rồi ra, công việc xảy đến y như lời chàng bàn: Bệ-hạ phục chức tôi lại, và xử treo quan kia. 14 Phara-ôn bèn sai đi đòi Giô-sép; họ lập tức tha người ra khỏi ngục, cạo mặt mày cho, biểu thay đổi áo xống, rồi vào chầu Pha-ra-ôn. 15 Pha-ra-ôn phán cùng Giô-sép rằng: Trẫm có thấy một điềm chiêm bao mà chẳng ai bàn ra. Vậy, trẫm nghe rằng khi người ta thuật điềm chiêm bao lại cho, thì ngươi bàn được. 16 Giô-sép tâu rằng: Đó chẳng phải tôi, nhưng ấy là Đức Chúa Trời đem sự bình an đáp cho bệ hạ vậy. 17 Pha-ra-ôn phán rằng: Nầy, trong điềm chiêm bao trẫm đương đứng bên bờ sông. 18 Nầy đâu bảy con bò mập và tốt dưới sông đi lên, đến ăn cỏ trong bưng. 19 Rồi bảy con bò khác xấu dạng gầy guộc đi theo lên sau; thật trẫm chẳng thấy trong xứ Ê-díp-tô nầy có bò xấu dạng như vậy bao giờ. 20 Bảy con bò xấu dạng gầy guộc đó nuốt bảy con bò mập tốt trước kia, 21 nuốt vào bụng, mà dường như không có nuốt, vì các con bò đó vẫn xấu dạng như xưa. 22 Trẫm bèn thức giấc; rồi lại thấy điềm chiêm bao khác, là bảy gié lúa chắc tốt tươi mọc chung trên một cọng rạ. 23 Kế đó, bảy gié lúa khác, khô, lép, bị gió đông thổi háp, mọc theo bảy gié lúa kia; 24 và bảy gié lúa lép đó lại nuốt bảy gié lúa chắc. Trẫm đã thuật điềm chiêm bao nầy cho các pháp sư, nhưng không ai giải nghĩa ra được. 25 Giô-sép tâu cùng Pha-ra-ôn rằng:

Hai điềm chiêm bao của bệ hạ thấy đó đồng một nghĩa mà thôi; Đức Chúa Trời mách cho bệ hạ biết trước những việc Ngài sẽ làm. 26 Bảy con bò mập tốt đó, tức là bảy năm; bảy gié lúa chắc đó cũng là bảy năm. Ấy chỉ đồng một điềm chiêm bao vậy. 27 Bảy con bò xấu dạng gầy guộc lên theo sau bảy con bò kia, tức là bảy năm; và bảy gié lúa lép bị gió đông thổi háp đó, tức là bảy năm đói kém. 28 Ấy là điều tôi đã tâu cùng bệ hạ rồi: Đức Chúa Trời có cho bệ hạ thấy những việc Ngài sẽ làm. 29 Nầy, trong khắp xứ Êdíp-tô sẽ có bảy năm được mùa dư dật. 30 Nhưng bảy năm đó lại liền tiếp bảy năm đói kém; dân bổn xứ đều sẽ quên sự dư dật đó, và ách đói kém sẽ làm cho toàn xứ hao mòn. 31 Và vì sự đói kém liên tiếp nầy lớn quá, nên thiên hạ chẳng còn thấy chi về sự dư dật đó nữa. 32 Nếu điềm chiêm bao đến hai lần cho bệ hạ, ấy bởi Đức Chúa Trời đã quyết định điều đó rồi, và Ngài mau mau lo làm cho thành vậy. 33 Bây giờ bệ hạ khá chọn một người thông minh trí huệ, lập người lên làm đầu trong xứ Ê-díp-tô, 34 cùng lập các ủy viên trong xứ, để góp một phần năm của số thâu vào trong bảy năm được mùa dư dật đó. 35 Họ hãy thâu góp hết thảy mùa màng trong bảy năm được mùa dư dật sẽ đến sau nầy, cùng thâu nhập lúa mì sẵn dành cho Pha-ra-ôn, dùng làm lương để dành trong các thành, và họ hãy giữ gìn lấy. 36 Các lương thực nầy phải để dành cho bảy năm đói kém sẽ đến trong xứ Ê-díp-tô, hầu cho xứ nầy khỏi bị diệt bởi sự đói kém đó.Giô-sép được nhắc lên cao37 Các lời nầy đẹp ý Pha-ra-ôn và quần thần. 38 Pha-ra-ôn phán cùng quần thần rằng: Chúng ta há dễ tìm một người như người nầy, có thần minh của Đức Chúa Trời được sao? 39 Pha-ra-ôn phán cùng Giôsép rằng: Vì Đức Chúa Trời xui cho ngươi biết mọi việc nầy, thì chẳng còn ai được thông minh trí huệ như ngươi nữa. 40 Vậy, ngươi sẽ lên cai trị nhà trẫm; hết thảy dân sự của trẫm đều sẽ vâng theo lời ngươi. Trẫm lớn hơn ngươi chỉ vì ngự ngôi vua mà thôi. 41 Pha-ra-ôn lại phán cùng Giô-sép rằng: Hãy xem! Trẫm lập ngươi cầm quyền trên cả xứ Ê-díp-tô. 42 Vua liền cởi chiếc nhẫn trong tay mình, đeo vào tay Giô-sép, truyền mặc áo vải gai mịn, và đeo vòng vàng vào cổ người; 43 rồi, truyền cho lên ngồi xe sau xe vua, có người đi trước hô rằng: Hãy quì xuống! Ấy, Giô-sép được lập lên cầm quyền cả xứ Ê-díp-tô là vậy. 44 Pha-ra-ôn lại phán cùng Giô-sép: Ta là Pha-ra-ôn, nhưng nếu chẳng có ngươi, thì trong cả xứ Ê-díp-tô không có ai giơ tay đưa chân lên được. 45 Pha-ra-ôn đặt tên Giô-sép là Xa-phơnát-Pha-nê-ách, đưa nàng Ách-nát, con gái Phô-ti-phê-ra, thầy cả thành

Ôn, cho người làm vợ. Người thường tuần hành trong xứ Ê-díp-tô. 46 Vả, khi Giô-sép ra mắt Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô, thì người đã ba mươi tuổi.

Vậy, người từ tạ Pha-ra-ôn mà đi tuần khắp xứ Ê-díp-tô.

47 Trong bảy năm được mùa dư dật, đất sanh sản ra đầy dẫy. 48 Giô-sép bèn thâu góp hết thảy lương thực của bảy năm đó trong xứ Ê-díp-tô, và chứa lương thực nầy khắp các thành; trong mỗi thành, đều dành chứa hoa lợi của các ruộng ở chung quanh thành đó. 49 Vậy, Giô-sép thâu góp lúa mì rất nhiều, như cát nơi bờ biển, cho đến đỗi người ta đếm không được, vì đầy dẫy vô số. Giô-sép sanh Ma-na-se và Ép-ra-im50 Trước khi đến năm đói kém, thì Ách-nát, con gái Phô-ti-phê-ra, thầy cả thành Ôn, sanh cho Giô-sép hai con trai. 51 Giô-sép đặt tên đứa đầu lòng là Ma-na-se, vì nói rằng: Đức Chúa Trời đã làm cho ta quên điều cực nhọc, và cả nhà cha ta. 52 Người đặt tên đứa thứ nhì là Ép-ra-im, vì nói rằng: Đức Chúa Trời làm cho ta được hưng vượng trong xứ mà ta bị khốn khổ. Sự đói kém khởi sự53 Bảy năm được mùa dư dật trong xứ Ê-díp-tô bèn qua, 54 thì bảy năm đói kém khởi đến, y như lời Giô-sép đã bàn trước. Khắp các xứ khác cũng đều bị đói, nhưng trong cả xứ Ê-díp-tô lại có bánh. 55 Đoạn, cả xứ Ê-díptô đều bị đói, dân chúng đến kêu cầu Pha-ra-ôn, xin lương. Pha-ra-ôn phán cùng bổn dân rằng: Hãy đi đến Giô-sép, rồi làm theo lời người sẽ chỉ bảo cho. 56 Khi khắp xứ bị đói kém, thì Giô-sép mở mọi kho lúa mà bán cho dân Ê-díp-tô. 57 Xứ càng đói nhiều nữa; vả, vì khắp thế gian đều bị đói quá, nên đâu đâu cũng đổ đến Ê-díp-tô mua lúa nơi Giô-sép bán.

Thương trường vẫn đang náo nhiệt với các vị thần riêng của nó: sự thành công, sự tiện nghi và quyền kiểm soát, nhưng Thánh Linh của Chúa Giêxu gửi bạn tiến thẳng vào sự huyên náo đầy tính thần tượng đó với tư cách là đại sứ của Ngài. Đó chính là ý nghĩa của cơ hội mà bạn đang có. Bạn mang sự hiện diện của Ngài vào những căn phòng mà nếu không có bạn, danh Ngài sẽ không bao giờ được nghe đến. Vì vậy, khi bạn mở máy tính của mình hoặc bước vào buổi họp ngày mai, hãy nhớ: Bạn đang bước vào mảnh đất của đền thờ.

Hãy làm việc với niềm tin xác quyết. Hãy lãnh đạo bằng sự chính trực. Hãy khước từ mọi thần tượng. Hãy để đức tin của bạn tỏa sáng không phải vì nó ồn ào, nhưng vì nó sống động. Tầm ảnh hưởng không nằm ở địa vị; mà là về sự quản trị. Câu hỏi không phải là liệu bạn có cơ hội hay không; mà là bạn sẽ làm gì với cơ hội mà mình đang có.

Bởi vì bất cứ nơi nào Đức Chúa Giê-xu sai phái bạn đến, Ngài đều có chủ đích để chính Ngài được nhìn thấy tại đó

© năm 2026. C.C. Simpson tận tâm nuôi dưỡng một đức tin Cơ đốc giáo táo bạo và chiến thắng trên thị trường toàn cầu. Trước khi trở thành Chủ tịch của CBMC International, Chris đã cống hiến 28 năm cho một sự nghiệp nổi bật trước công chúng khu vực – với tư cách là Sĩ quan Chỉ huy trong Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, và phục vụ trong Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ, chịu trách nhiệm về bảo vệ bảy tổng thống Mỹ và lãnh đạo các đội tinh nhuệ trong các nhiệm vụ quốc tế phức tạp, có rủi ro cao. Với vợ anh, Ana, Chris cư trú tại Boca Raton, Florida.

Câu hỏi phản ánh / thảo luận

Đức Chúa Trời đã cho bạn cơ hội tiếp cận ở đâu: các mối quan hệ, vai trò hoặc nền tảng mà bấy lâu nay bạn xem là bình thường thay vì nhận ra đó là cơ hội thiêng liêng để lan tỏa ảnh hưởng của Vương quốc Ngài?

Những thần tượng nào có xu hướng xuất hiện trong tuần làm việc của bạn, sự thành công, sự thoải mái, quyền kiểm soát và danh tiếng, và chúng đang âm thầm cạnh tranh với lòng trung thành của bạn dành cho Chúa Giê-xu như thế nào?

Khi áp lực công việc bủa vây, liệu mọi người nhìn thấy ở bạn sự sợ hãi và xu hướng tự bảo vệ bản thân, hay họ thấy một sự can đảm và niềm tin xác quyết dẫn lối họ tìm đến những giá trị cao cả hơn chính con người bạn?

Điều gì sẽ thay đổi trong cách bạn lãnh đạo, trong âm hưởng lời nói hay trong những ưu tiên của bạn, nếu bạn thực sự tin rằng văn phòng, lớp học hay sàn công ty nơi bạn làm việc chính là đất thánh; là sứ mệnh Chúa giao phó, chứ không đơn thuần chỉ là một công việc kiếm sống?

LƯU Ý: Nếu bạn có Kinh Thánh và muốn đọc thêm, hãy xem xét các đoạn sau:

Ma-thi-ơ 5:13-16

13 Các ngươi là muối của đất; song nếu mất mặn đi, thì sẽ lấy giống chi mà làm cho mặn lại? Muối ấy không dùng chi được nữa, chỉ phải quăng ra ngoài và bị người ta đạp dưới chân. 14 Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành ở trên núi thì không khi nào bị khuất được: 15 Cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chân đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà. 16 Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.

Công Vụ Các Sứ Đồ 1:8

8 Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất.

2 Cô-rinh-tô 5:20-21

20 Vậy chúng tôi làm chức khâm sai của Đấng Christ, cũng như Đức Chúa Trời bởi chúng tôi mà khuyên bảo. Chúng tôi nhân danh Đấng Christ mà nài xin anh em: Hãy hòa thuận lại với Đức Chúa Trời. 21 Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời.

Cô-lô-se 4:5-6

5 Hãy lấy sự khôn ngoan ăn ở với những người ngoại, và lợi dụng thì giờ. 6 Lời nói anh em phải có ân hậu theo luôn, và nêm thêm muối, hầu cho anh em biết nên đối đáp mỗi người là thể nào.

1 Phi-e-rơ 3:15-16

15 nhưng hãy tôn Đấng Christ, là Chúa, làm thánh trong lòng mình. Hãy thường thường sẵn sàng để trả lời mọi kẻ hỏi lẽ về sự trông cậy trong anh em, song phải hiền hòa và kính sợ, 16 phải có lương tâm tốt, hầu cho những kẻ gièm chê cách ăn ở lành của anh em trong Đấng Christ biết mình xấu hổ trong sự mà anh em đã bị nói hành;

Thử thách cho tuần này

Hãy dành thời gian trong tuần này để xem xét tầm nhìn của bạn cho công việc của bạn là gì và Chúa đã đặt bạn ở đâu. Bất kể bạn nắm giữ chức danh hay địa vị của bạn trong công ty hoặc tổ chức của bạn, bạn có một phạm vi ảnh hưởng riêng biệt và khả năng tiếp cận với một nhóm người mà không ai khác có được.

Việc chia sẻ cởi mở những ý tưởng và suy nghĩ với những người bạn tin tưởng và quan tâm đến mình luôn mang lại những lợi ích thiết thực. Hãy thảo luận về những cơ hội tiếp cận và tầm ảnh hưởng mà bạn đang có với một người bạn thân, một người cố vấn, nhóm đồng hành cam kết, hoặc những người tư vấn đáng tin cậy. Đừng ngần ngại lắng nghe những lời khuyên và nhờ họ cầu thay cho bạn.